
- TRƯƠNG MINH HIẾU

Em đi giữa trong lành
Em đi giữa trong lành Của đồng bãi mênh mông Gió xanh tràn mặt sông Sông nhuộm hồng thớ đất Đồng bãi đang vào hè Nắng vàng tơ búp lá Nắng mọng từng chùm quả
Mơ gặp hoa hồng
Lâng lâng hương thả ngang trời Bập bung cánh mở bời bời trong mây Hồng hồng trắng trắng ngây ngây Bồng bênh tìm giữa lây rây sương mờ
Hình như đông đã về rồi
Hình như đông đã về rồi Đêm qua có ngọn gió ngồi co ro Sương mờ che mảnh thấp tho Vài ba cái lá lo xo nghiêng nằm Cành khô ủ lộc cò quăm
Cho nhau cầm lấy thật thà
Ngọt đâu đến quả bồ hòn Ngậm mà không chát đâu còn trái sung Bước trên lối lạ chưa từng Ngại chi dò dẫm ngập ngừng dấu chân
Bài thơ cuộc đời
Ngày ấy em yêu tôi Vì những bài thơ nồng nàn da diết Tôi ươm gieo niềm tin tha thiết Em mộng mơ Gió nghiêng bay áo trắng sân trường Câu thơ dẫn em lạc giữa phố phường Quán cà phê đèn màu nhấp nháy
Hỏi những vì sao đêm
Bầu trời như mặt nước xôn xao Những bong bóng cơn mưa rào mùa hạ Nghìn vì sao như nghìn con mắt lạ Có vì sao nào nhấp nháy nỗi niềm riêng Tuổi thơ hồng đâu dễ gì quên
Đông có về cửa sông
Lẽ nào đông vẫn còn xa Dùng dăng con nước vào ra lững lờ Đòng đưa lên xuống hững hờ Ì èo sóng vỗ làm bờ thêm đau Thèm trông thấp thoáng con tàu



