
- TRƯƠNG MINH HIẾU

Gió rét đêm này
Có tường tận mặt nhau đâu Chỉ nghe giá buốt phía sau gió lùa Gió ơi xin gió đừng đùa Nào ta có ngóng đợi mùa rét sang
Viết trong chiều cuối năm
Một năm đủ bấy nhiêu ngày Mà bên nhau vẫn chưa đầy nửa gang Bỏ đi e ngại bẽ bàng Đành lòng ở lại, lẻ hàng thừa đôi
Chiều về qua ngõ tháng Ba
Chiều quê nắng đổ sõng soài Ngõ nhà lễnh loãng còn vài tiếng chim Ngẩn ngơ ngọn gió đi tìm Chùm hoa xoan tím lặng im cuối mùa Lời ru chao nhịp võng đưa
Em đi giữa trong lành
Em đi giữa trong lành Của đồng bãi mênh mông Gió xanh tràn mặt sông Sông nhuộm hồng thớ đất Đồng bãi đang vào hè Nắng vàng tơ búp lá Nắng mọng từng chùm quả
Mơ gặp hoa hồng
Lâng lâng hương thả ngang trời Bập bung cánh mở bời bời trong mây Hồng hồng trắng trắng ngây ngây Bồng bênh tìm giữa lây rây sương mờ
Hình như đông đã về rồi
Hình như đông đã về rồi Đêm qua có ngọn gió ngồi co ro Sương mờ che mảnh thấp tho Vài ba cái lá lo xo nghiêng nằm Cành khô ủ lộc cò quăm
Cho nhau cầm lấy thật thà
Ngọt đâu đến quả bồ hòn Ngậm mà không chát đâu còn trái sung Bước trên lối lạ chưa từng Ngại chi dò dẫm ngập ngừng dấu chân



