
- TRƯƠNG MINH HIẾU

Nói cùng ngọn gió
Đêm qua gió lạc về đâu Mà đau lối cỏ mà nhàu sương mai Mải mê chạy với dông dài Xác xơ mệt mỏi hình hài ban trưa
Nội trú sinh viên
Dẫu ngày mai chúng mình sẽ đi xa Ta vẫn nhớ, khắc ghi lòng tạc dạ Một thời sẻ chia tận cùng bè bạn Lại tận cùng bè bạn ở trong ta
Nghĩ cho hôm nay
Hôm nay còn ở trên đời Như chim cần một khoảng trời bên nhau Vòm xanh nhờ lá tươi màu Mong manh gốc rễ cậy bầu đất non Xa nhau mất cả vuông tròn
Ngày đến mùa đi
Ngày đông đến gió lững lờ quá thể Níu cành xanh, vin nghiêng ngả hoa tàn Hớp ngụm nắng ửng vàng môi thấm lạnh Thu mỏng mành vừa lần lữa đòng đưa
Gạn đục khơi trong
Tìm về giữa chốn tịnh không Tôi đem gạn đục khơi trong lòng mình Sông xưa lỡ chảy vô tình Nên đò không bến dập dình buông trôi Lục bình là lục bình ơi
Ngày xưa và bây giờ
Ngày xưa tôi chửa biết gì Em chờ đầu ngõ, tôi đi qua làng Mắt em như lúa hai hàng Búp tay như lá nõn nàng ngày xuân Để em đứng đợi tần ngần
Biển, đảo và sóng
Giữa mênh mông hỏi vạn ngàn con sóng Tiếng sóng nào lạc lõng giữa trùng khơi Sóng gào thét mà đảo nghe chẳng tới Có thương nhau sao lời mãi xa vời



