
- TRƯƠNG MINH HIẾU

Nhớ người không yêu
Ngày xưa người yêu ta đâu Ta thì chẳng dám nói câu yêu người Dửng dưng ánh mắt, tiếng cười Quay lưng hun hút gió trời bay đi
Vào thành phố cuối mùa thu
Vào Thành Phố cuối mùa thu Mà hanh hao gió mới như bắt đầu Vàng trong e ấp hương ngâu Ngập ngừng con sáo bên cầu qua sông Vì nắng cứ trải mênh mông
Chiều mang bóng nắng xa dần
Chiều mang bóng nắng xa dần Nhoè nhoè kéo ngược bước chân người về Ráng vàng cháy rụi cơn mê Tan hoang gió với xập xề mây trôi
Đổi thay
Đã lâu rồi Xuôi về miền xưa cũ Còn đâu đồng cỏ hoang vu Còn đâu bạt ngàn lau sậy Trắng cánh cò chấp chới chiều bay Chốn hẹn hò thương nhớ vết cầm tay
Sông xưa bây giờ
Còn đâu bên lở bên bồi Hình như sông cạn hơn hồi ngày xưa Chiều buồn như một cơn mưa Cỏ non chưa nhú đã thừa thãi xanh Cố đi thật chậm cho đành
Nghĩ cho cảm xúc
Này ta ạ Cứ giận dỗi Tủi hờn như trời đất Nắng và mưa Và giông gió như đùa Nhưng trong nắng trong mưa Sau ầm ào bão tố Lại nồng nàn Mơn mởn sinh sôi Có những tuổi Rộn ràng vui như thể
Ngày mai nếu mẹ không còn
Ngày mai nếu mẹ không còn Thì vầng trăng khuyết có tròn nữa không Nước sông vẫn chảy lòng sông Con sào lay lắt, đò không bến về Quê thì vẫn cứ là quê Cỏ may giăng tím triền đê bên nhà Đông dài hiu hắt sẽ qua



