
- TRƯƠNG MINH HIẾU

Viết trong chiều hạ
Vẫn còn trời hạ đang say Gió phơi nực nồng màu nắng Rưng rưng chùm hoa phượng thắm Lảnh lang tiếng ve gọi mùa Lao xao mặt sóng đòng đưa Con đò tròng trành bến ngủ
Bao giờ trả hết cho nhau
Bao giờ trả hết cho nhau Nợ duyên, nợ phận, nợ màu nhớ nhung Nào đâu em của chưa từng Con tim đã đập ngập ngừng lần nao Dọc ngang tìm ở chiêm bao
Đêm qua gió nấc bên rào
Đêm qua gió nấc bên rào Nín lòng tôi dắt chân vào vườn em Ai ngờ len lén trăng xem Hoa e ấp nở, hương nhen nhén đầy Vội tan nhao nhác hơi mây
Mừng sinh nhật Nhà Búp tròn 6 tuổi
6 tuổi, thời gian cho một “trẻ thơ” biết nhìn ra xung quanh, biết làm nhiều việc có ích và bắt đầu “lớn dần”, như cây non thêm chồi thêm lộc, thêm những mùa màng hứa hẹn cho đời hoa thơm, trái ngọt! 6 năm, khoảng thời gian cho một “con người” thêm trưởng thành, khôn lớn và ngày càng mạnh mẽ!
Hồi sinh chiếc lá trong mưa
Mặc cho gió táp mây bay Cành nghiêng ngả gẫy, hàng cây vặn mình Âm thầm chiếc lá hồi sinh Còn riêng riêng với một mình và mưa “Lá vàng còn ở…”* từ xưa
Tháng mười ơi!
Tháng mười là tháng mười ơi Tháng năm, tháng bảy bỏ rơi nơi nào Phượng hồng xao xác bên rào Cơn ngâu sùi sụt khóc trào đêm sâu Tháng tư nắng sém da đầu
Bà ngoại
Sinh ra cháu chỉ còn bà Ông theo các cụ về xa lắm rồi Gió sương sẫm sượt đồi mồi Sớm khuya chìm lặn mấy đời nếp nhăn



