
- TRƯƠNG MINH HIẾU

Lời ru ban trưa
Đòng đưa bóng nắng ban trưa Ru chùm hoa tím lưa thưa bên thềm Trời nghiêng cho giấc xanh êm Con nâng tay mẹ, gió mềm trong tay
Ru mình
À ơi nào ngủ đi thôi Năm canh sắp cạn, vành nôi sắp đầy Tay nào còn níu trong tay Hồn nào còn vướng víu say với hồn Nửa đời chưa tắt nguồn cơn Mưa tan, nắng nhạt, gối chồn, chân đau Đã phơ phếch bạc mái đầu
Ngẫm ngợi chiều đông
Dềnh dàng ngọn gió mùa đông Ngàn lau phơ phất trắng mông mênh chiều Cỏ vàng vạt nắng liêu xiêu Dòng sông nghiêng một cánh diều bay lên Cái ngày chưa kịp đặt tên
Cha tôi lái đò
Ngày xưa cha tôi lái đò Con đò xuôi ngược dẫm dò nông sâu Bao năm lên xuống qua cầu Sông Hồng vẫn chảy một màu đỏ hoe Cha về bóng tối nhập nhoè
Mái gà cục tác chiều đông
Mái gà cục tác chiều đông Thông thênh như ở chỗ không tiếng người Cún con ve vẩy cái đuôi Chú mèo nhảy tót lên ngồi đụn rơm Đã qua mệt mỏi nguồn cơn
Tôi đã thấy mình trước buổi bình minh
Làng tôi nghèo mẹ sinh tôi thuở ấy Rặng tre xanh, phù sa đỏ sông Hồng Mùa hạ nắng đay thơm triền đê trắng Heo may về mía ngọt điệu chèo ngân Cánh đồng làng mềm như bụi mưa xuân Mẹ vác cuốc trở mình vuông đất ải
Nhân quả thong dong
Làm sao phải đặt, phải bày Tàn đêm là sẽ sang ngày nắng lên Lạ đời! Cứ ngẫm mà xem Vui mang tiếng khóc, buồn đem nụ cười Dạo quanh bốn phía cuộc đời Đâu người tri kỉ, đâu người tri âm



