
- TRƯƠNG MINH HIẾU

Nhân quả thong dong
Làm sao phải đặt, phải bày Tàn đêm là sẽ sang ngày nắng lên Lạ đời! Cứ ngẫm mà xem Vui mang tiếng khóc, buồn đem nụ cười Dạo quanh bốn phía cuộc đời Đâu người tri kỉ, đâu người tri âm
Nhớ thương về với quê nhà
Khi ta nhớ mảnh vườn bên lối ngõ Vệt mồ hôi lăn trên dấu cuốc cày Là cha mẹ tảo tần như sông chảy Nghiêng ráng chiều phù sa đỏ như son
Người xưa lối cũ ta về
Một chiều trời trở heo may Ta về lối cũ, gió quay ngược đường Nhìn đâu cũng khói, cũng sương Cũng mưa giăng trắng cả phương trời tìm Ta tìm lời của lặng im
Thơ tình ta viết
Một chiều cầm lấy vu vơ Mượn người chưa gặp viết thơ tự tình Ta yêu đổ miếu siêu đình Bồng bênh nước chảy, dập dình non cao Buồn thì đêm cạn trăng sao
Xuân đương thì
Lá run trên cành biếc Thảng thốt giọt sương tan Xuân chạm vào đáy giếng Mây ngả mình hân hoan Có bước ai khẽ khàng Lung bung mùi đất mới Có tiếng ai vời vợi Kéo trời lên chơi vơi
Chạy trốn mùa đông
Thôi nào, chạy trốn làm chi Căm căm đang thắm, tái tê đang nồng Mưa dầm mới thực là đông Se se ngọn gió, người không bóng người
Sang Hai
Hôm nào mới chớm sang Giêng Sớm nay tháng cạn chung chiêng đất trời Bên thềm giọt giọt rơi rơi Tàn đêm trở gió tơi bời ngọn cây Sương còn ngái ngủ trên mây Ngẩn ngơ tiếc dở cơn say giấc nồng



