
- TRƯƠNG MINH HIẾU

Bóng nắng qua ngày
Bước chân theo hướng mặt trời Vội vàng chi để bóng rời phía sau Muộn phiền xin hãy thương nhau Quay lưng lại, có đớn đau với mình
Viếng mộ cha
Một chiều lắm gió, nhiều mây Đồng làng nhao nhác chim bay lạc đàn Lúa giăng cây chẳng nên hàng Hình như tay mạ lỡ làng lối chân Bóng con đổ xuống mộ phần
Gọi biển đêm
Lẽ nào biển có một tôi Như ngày xưa ấy, như đôi chúng mình Gió lên, biển vẫn lặng chìm Sóng xô mặc sóng, dập dình thuyền buông
Cà phê một mình
Một mình với một café Một rơi giọt giọt, một về dửng dưng Nhấc lên, đặt xuống ngập ngừng Lời nào vừa giữ nửa chừng lại buông Sao không chung một con đường Cho đau khỏi lạc, cho thương khỏi chờ
Lại gần ta để có nhau
Lại gần ta để có nhau Lo chi con sóng làm đau bãi bờ Bạc đầu chưa hết mộng mơ Triệu năm dào dạt bây giờ vẫn say
Tìm mình ở giữa nhân gian
Ngước trông bát ngát biển khơi Ngẫm mình như giọt nước trôi sông dài Giang tay đón lấy ban mai Hỏi mình có khác hình hài hôm qua Thời gian đi với ta mà Nhưng sao xa cách như là với ai
Trách gì xuân phải mau qua
Vậy là xuân đã qua rồi Còn đâu lộc biếc và chồi non tơ Cầm lên một nắm nghi ngờ Tìm trôi tìm nổi câu thơ cạn dòng



