
- TRƯƠNG MINH HIẾU

Gọi cát trắng
Gió đâu mà cát lại bay Liêu xiêu chân bước, cay cay mắt nhìn Mịt mờ trong cõi lần tìm Âm u tiếng gọi, lặng chìm bóng ai Dạt xô suốt tháng năm dài
Cây cầu giấc mơ
Nhớ thương ai, cầu dầm chân đứng đợi Xe theo xe rung hồi hộp hẹn hò Tàu hối hả, sông tan vào ngọn gió Vương mắt nhìn cuồn cuộn khói dâng lên
Dẫn lối em về
Dẫn em về lối khi xưa Quãng đường vài bước chân đưa là cùng Gió chưa kịp gió bão bùng Sóng chưa kịp sóng tận cùng triều dâng Mịt mờ bụi nẻo phong trần
Chỉ là một thoáng mưa bay
Chỉ là một thoáng mưa bay Mà đằm vai áo, mà say mắt buồn Ào ào như suối về nguồn Sóng ngầm như bão cuốn luồng khơi xa Thoáng mưa tưởng là thoáng qua
Từ ô cửa nhỏ
Hành trình đến với bao la Là từ ô cửa mở ra khoảng trời Tháng năm xưa, tự bao đời Còn bên khung cửa vọng lời ta nghe Qua xuân là sẽ sang hè Quanh co trăm suối cũng về một sông
Nghe tiếng chuông chùa
Giật mình nghe tiếng chuông ngân Thì ra đêm lại một lần đi qua Lòng như gió bạt về xa Như cây trút lá, như hoa rời cành
Bóng nắng qua ngày
Bước chân theo hướng mặt trời Vội vàng chi để bóng rời phía sau Muộn phiền xin hãy thương nhau Quay lưng lại, có đớn đau với mình



