
- TRƯƠNG MINH HIẾU

Lời xanh
Biển xanh vì nước mà xanh Trời xanh vì nắng mà thành em ơi Để nghe một tiếng giữa đời Lời xanh trong, tự tim người trong xanh
Về eo gió ngày không gió
Bất chợt về Eo Gió để tìm em Bởi cơn nắng cứ chói chang mời gọi Lênh chênh níu bước chân vào đá sỏi Ngọn xương rồng bên lối đứng trơ trơ Anh không còn mơ mộng để làm thơ
Viếng mộ Hàn Mặc Tử
Chiều vừa ngằn ngặt mây trôi Đã rưng rức tím hoa nơi mộ Người* Đồi Thi Nhân lá xanh rơi Dốc Mộng Cầm ai oán lời bán trăng
Chờ người
Chờ ai, ngơ ngẩn tìm ai Bàn tay còn vết chưa phai nắm cầm Mây đi để gió lặng thầm Đất thì thổn thức rì rầm dưới chân Vọng lên tiếng của bao lần
Nửa đêm trăng ngà
Đêm nay bên lối trăng ngà Thong dong đi với trăng và một tôi Nửa khuya trăng ngủ mơ rồi Ngẩn ngơ còn thức riêng tôi với người Người thì xa đến mười mươi
Nhớ ngày của Mẹ
Ngày của Mẹ* là hôm nay Lòng chẳng nhớ, bởi ta hay làng màng Đò quên bến hẹn sang ngang Cánh cò quên nắng dềnh dang về chiều Tuổi gần trăm, đã bao nhiêu
Đi tìm lục bát
Ung dung câu sáu đi tìm Vội gì câu tám, nỗi niềm thêm đau Vẫn còn nghi ngại trước sau Thì vần điệu ghép nên câu thêm buồn Đã thông luồng lạch, ngọn nguồn



