
- TRƯƠNG MINH HIẾU

Xanh
Mùa nào mà cỏ chẳng xanh Mưa xuân ta rắc long lanh mỗi ngày Hè gieo những hạt mê say Để thu đủng đỉnh đầy tay hoa vàng Se se đông lạnh mơ màng
Làng cổ
Qua Viên* tôi đến thăm làng Han-tat ** vui với rộn ràng vòng xe Chiều xuân cố níu sang hè Trời thong dong gió, xập xòe hoa chao
Khu vườn đêm đông
Trở mình gặp phải mùa đông Gió hun hút gió, tịnh không căn phòng Buông tay khỏi giấc mơ nồng Cuồng quay rơi với bềnh bồng phù vân Thế gian đi được mấy phần
Tiếng tàu đêm
Rõ ràng là tiếng con tàu Xuyên qua phố vắng, đi vào đêm xa Ngược lên đỉnh dốc rì rà Ào ào lượn xuống ngã ba vòng vèo
Nắng mới
Trời vừa chớm sớm mai lên Đã rơi thảng thốt sương quên rời cành Rèm nhà còn khép mong manh Vòng xe đã cuốn thất thanh tiếng còi Người đi chân bước rã rời
Mẹ ơi!
Mẹ ơi, con của mẹ đây Thằng con trai út hôm nay đã về! Mẹ nhìn nửa nhớ, nửa mê Tay quờ mái tóc, tay vê áo nhàu Con đây! Sao mẹ lắc đầu? Ngỡ con là khách ở đâu thăm nhà
Ta ru ta
Ta ru ta... sao đêm dài vô tận Nếm giọt buồn rơi mằn mặn trên môi. Khỉ thuyền tình đã lướt sóng ra khơi Ta đưa tiễn chuyện một thời dang dở...! Trái tim ta chòng chành như tan vỡ



