
- TRƯƠNG MINH HIẾU

Nghe huyền thoại Hồ Núi Cốc
Chòng chành quyến quyện làm đôi Bồng bềnh dìu dặt nhau nơi chốn này Say tan trong dải mây bay Mê trôi trên khúc sông đầy nước dâng Non xanh lớp lớp tầng tầng
Lời thương xứ trà
Tay nâng chén nước trà xanh Em mời tôi cả long lanh mắt nhìn Như cây mải miết đi tìm Mạch ngầm chảy dưới lặng chìm đất sâu
Hoa quỳnh
Như trăng lên hẹn đợi Hoa bừng sắc tinh khôi Nhói lòng ai vời vợi Đâu rồi thuở chung đôi Có gì còn bối rối Giữa vồng nhuỵ vừa bung
Dậy thì xuân
Lá run trên cành biếc Thảnh thót giọt sương loang Xuân chạm vào đáy giếng Bóng mây tan ngỡ ngàng. Bước chân ai khẽ khàng Bung tràn mùi đất mới Nỗi niềm nào vời vợi Kéo trời lên chơi vơi.
Nhạc nước
Này nhịp một, này nhịp hai Nhịp năm, nhịp bảy, khoan thai rộn ràng Này em, chớ bởi vội vàngMà buông tay nắm, tay quàng vai nhau
Sông lạnh
Sông Thames* buốt lạnh như băng Bầy thiên nga vẫn dung dăng giữa dòng Xuýt xoa em má ửng hồng Se se ngọn gió, tóc bồng bềnh che Bến sông hoa nở nhập nhoè
Với hoa Tulip
Đến từ ngàn dặm cách xa Ta không biết nói tiếng hoa hiểu mình Với ta, hoa nở vô tình Với hoa, ta đã gọi thành tên hoa Cuộc đời được mấy lần qua



