
- TRƯƠNG MINH HIẾU

Trước cơn giông
Giận dữ gì Mà trời tung gió lốc Cát bụi hắt mặt người bầm dập Ngổn ngang mây sẫm sịt bầu trời Lá chưa vàng đã lìa cành chới với Sông trở mình ùng ục trào sôi Con thuyền hãi hùng lao về bến đợi
Bố ơi, con làm mẹ rồi!
Bố ơi, con làm mẹ rồi!Bố nghe con nói qua đôi mắt nhìn Ngỡ chênh chao sóng lặng chìm Mầm cây tách vỏ, hoa tìm hương đưa Ba hai năm, tự ngày xưa Một câu chuyện kể như vừa hôm qua Bố đi công tác xa nhà
Bờ mốc
Làng trên, làng dưới quê tôi Bờ mốc làm vạch chia đôi hai làng Thuở xưa gói ghém họ hàng Quẩn quanh chẳng mấy khi sang nhau cùng Bây giờ xóm láng tương phùng
Hoa em vào phố
Mỗi sớm mai Gánh hàng hoa Lại tất tả theo chân em đi vào phố Những góc phố thân quen, những ánh mắt tha thiết gọi mời, Hoa trao lời hương thầm đọng trên môi
Bâng quơ nhớ lại một ngày
Chỉ là hình bóng ngang qua Mà heo hắt đợi, mà tha thiết chờ Một mai có thể bất ngờ Thiệp hồng em gửi hững hờ trên tay
Im lặng chiều
Cớ gì câm nín thinh không Hàng cây im gió, bến sông lặng đò Âm u bằn bặt câu hò Mờ xa lối cũ dẫm dò dấu chân Thương nhau chưa được một phần
Thức với đêm dài
Hồi hộp là đêm Cô quạnh là đêm Nồng nàn cũng là đêm Chờ nhau Gặp nhau Rồi mãi mãi xa nhau Như chiếc lá chưa vàng đã lìa cành xa khuất



