
- VĂN THƠ THIẾU NHI THÁI BÌNH (1973-1993)

Lời xin lỗi
Giờ Nga văn, cô Minh viết đầu bài lên bảng “Cách xin lỗi trong giao tiếp” rồi quay xuống nói với cả lớp: - Mỗi em hãy nghĩ ra một mẩu đối thoại trong đó có dùng lời xin lỗi với người khác. Ví dụ như..
Mẹ tôi
Mấy hôm nay, chị tôi bị ốm, nằm liệt ở giường nên mẹ tôi lo lắm. Suốt đêm, mẹ ngồi bóp trán cho chị. Hôm nay chị tôi lên cơn sốt nặng. Chị nằm trùm kín chăn, không ăn uống gì cả. Mẹ tôi không rời giường chị. Mẹ đưa tiền cho tôi đi mua thuốc.
Chim sâu và chim xít
Chú chim Sâu bé nhỏ kêu lách chách, chuyền cành này sang cành nọ để bắt sâu. Hai chân chú như hai cái tăm nhỏ nhảy thoăn thoắt. Trên mình chú khoác chiếc áo màu xanh nhạt, phía dưới bụng trắng phau. Chú len lỏi trong các chùm lá rậm, mắt nhỏ như hạt cườm, chăm chú tìm sâu.
Chú gà trống nhà em
“Cúc! Cù! Cu!” Đấy chú gà trống, bạn thân của tôi lại đi ngao du ở đâu về mà đã gáy ầm lên báo trước rồi đấy... Ái chà! Nom chú ta mới đẹp làm sao chứ. Mình chú ta bó gọn trong bộ quần áo lụa nâu óng mượt có vẻ duyên dáng lắm.
Những tác phẩm của các em Thái Bình được giải năm 1980
Năm 1980 có hai cuộc thi sáng tác của các em cả nước. Cuộc thi thơ “Trẻ em nói với trẻ em” do UNESCO (Liên hợp quốc) tổ chức, thiếu nhi Thái Bình được bốn giải, do Ban tổ chức nước ta trao tặng. Riêng bài thơ “Bạn gió mùa hè” của em Lê Quang Đôn là một trong năm bài loại A, được gửi dự thi quốc tế.
Ký ức tuổi thơ tôi: Những cây thông
Cây thông quê em Mỗi cây là một điệu đàn Trăm cây là dàn nhạc Áo hay rách Mà chẳng sợ bị thương Vẫn vi vu hát Bố em bảo cây thông không nhút nhát
Ký ức tuổi thơ tôi: Buổi sớm
Bác đồng hồ tỉnh giấc Reo vang một hồi chuông Mấy chú gà béo nục Vươn cổ gáy vang chuồng. Cả khu vườn thức dậy Chim ríu rít học bài



