
- VĂN THƠ THIẾU NHI THÁI BÌNH (1973-1993)

Tuổi thơ em
Tuổi thơ em là một dòng sông Mỏng ánh trăng biếc xanh lùm lá Dòng nước ngác ngơ đôi còng vó Đò lá tre lá trúc hồn nhiên Tuổi thơ em là buổi trưa hè
Mẹ tôi
Mặt trời vừa ló dạng, tôi tỉnh giấc. Nhìn sang bên cạnh cũng chẳng thấy mẹ. Mẹ đã dậy từ lúc nào? Bên bếp lửa ấm, mẹ tôi đang nấu cơm. Tóc mẹ đỏ quạnh vì dãi dầu mưa nắng.
Một kỷ niệm buồn
Cứ mỗi lần nghĩ đến người bà đã quá cố, lòng tôi lại trào dâng một nỗi ân hận không gì bù đắp nổi. Hôm ấy... Tai tôi còn vọng mãi tiếng bà gọi:
Điều băn khoăn
Nghỉ hè, bố đưa hai anh em Minh và Hạnh về quê nội chơi. Trước khi trở về Thị xã, bố dặn anh em Minh ở nhà với ông bà phải ngoan, giúp ông bà làm những việc vặt, nhất là không được trèo cây và ra sông tắm.
Nỗi lòng của Hoa
Đã khuya lắm rồi. Hoa trăn trở mãi mà không ngủ được. Gió mùa đông bắc ào ào bên ngoài. Cái lạnh ào đến với Hoa nhanh như một cái rùng mình làm nặng thêm nỗi buồn trong Hoa.
Vườn kế hoạch nhỏ
Hợp tác xã phân phối cho mỗi xã viên ba cân đỗ tương. Mẹ tôi bảo cái Hằng - em gái tôi năm nay đang học lớp ba mang về. Nó níu áo mẹ tôi: - Mẹ ơi, mẹ cho con một chén nhé! Một chén thôi. Mẹ tôi gật đầu.
Thăm Đoàn Sao Đỏ
Tôi rất vinh dự được là đại biểu đi dự đại hội cháu ngoan Bác Hồ tổ chức tại Hà Nội. Sau mấy ngày đi thăm phong cảnh Thủ đô, chúng tôi được đến thăm đơn vị không quân Sao Đỏ.



