
- Trang văn

Một kỷ niệm buồn
Thứ ba - 07/07/2026 16:34

(Ảnh: Pixabay)
MỘT KỶ NIỆM BUỒN
Cứ mỗi lần nghĩ đến người bà đã quá cố, lòng tôi lại trào dâng một nỗi ân hận không gì bù đắp nổi.
Hôm ấy... Tai tôi còn vọng mãi tiếng bà gọi:
- Trà ơi, con đi chơi một lúc rồi về vớt bèo hộ bà nhé. Bà già rồi. Hôm nay chân bà đau lắm.
- Vâng ạ. Tôi nói vậy, nhưng cứ lao ra ngõ, hoà vào đám con gái đang nhảy dây. Chơi vui quá, thế là tôi quên béng lời bà dặn. Mãi lâu, nhớ ra tôi mới vội vã về nhà.
Vừa chạy về đến ngõ, tôi thấy mọi người tụ tập nhiều bên giường bà. Tôi hoảng sợ nghe những tiếng bàn tán:
- Bà ấy ra vớt bèo bị ngã xuống bờ ao đấy.
Nghe vậy, tôi chạy đến bên giường nắm tay bà khóc oà lên. Mãi lâu tôi gọi: Bà ơi. Bà ơi. Bà mới gượng mở mắt nhìn tôi:
- Cháu bà đấy hở?
Rồi bà từ từ nhắm mắt lại.
- Bà ơi, bà! Hu hu hu!
Tôi gục đầu lên người bà và khóc nức nở. Những giọt nước mắt ân hận cứ tuôn trào mãi.
Sau đợt ấy, vì ốm quá nặng, bà đã qua đời. Nỗi ân hận trong lòng tôi càng tăng thêm gấp bội.
Bà ơi, ở dưới suối vàng, không biết bà có thể tha thứ cho đứa cháu lười biếng, hư đốn này không.
LÊ THỊ MINH TRANG
Lớp 5C trường tiểu học Thị trấn Tiền Hải, Thái Bình



