
- VĂN THƠ THIẾU NHI THÁI BÌNH (1973-1993)

Vẫn màu đay xanh
Một biển đay xanh Ngút ngàn tầm mắt Chân trời xa tít Vẫn màu đay xanh Những cái lá đay Như bàn tay mẹ Vuốt lên tóc em Trong chiều gió nhẹ
Cây bút
Em có cây bút Màu xanh hòa bình Cây bút màu xanh Cái ngòi mòn vẹt Cái quản đã nứt Em vẫn không rời Tình bạn là thế
Làng vườn Bách Thuận
Ơ kìa muôn ánh trăng Chẳng có chỗ dừng chân Cứ chạy hoài, chạy mãi .Trên những tán lá xanh .Bởi vườn làng Bách Thuận Cây lá tốt giao cành
Trong vườn
Trong một khu vườn trồng nhiều loại rau. Rau Muống, rau Đay, rau Dền, rau Ngót, rau Mùng Tơi... Không biết chúng tranh cãi với nhau điều gì mà gay gắt vậy?
Vườn hè
Vườn hè vọng tiếng ve ngân Chim non ríu rít xa gần xôn xao Gió đi như tiếng thì thào Ngân muôn chiếc lá vẫy chào trong cây Lá như đôi mắt thơ ngây
Cồn tre
Ngày ấy, tôi còn là cậu học trò lớp bốn. Bộ tóc rễ tre lởm chởm trên đầu cộng với cái trán dô nên ai cũng gọi tôi là “thằng bướng bỉnh”. Quả là đúng vậy, học đã dốt tôi lại hay nghịch ngầm. Hầu như gần cả lớp ghét tôi.
Làm thơ
Con Tươi tập làm thơ Mà vẫn còn bí mật Ngồi trong góc học tập Viết những vần hay hay Cây bàng già, như say Lá đỏ mùa đông lạnh Trăng, quầng như đeo kính



