
- VĂN THƠ THIẾU NHI THÁI BÌNH (1973-1993)

Mơ gặp Bác
Bác của em kia rồi Trán thanh cao vời vợi Vẫn bộ tóc bạc thôi Chòm râu càng trắng muốt Bao ngày em mong ước Bác trở về nơi đây
Cô Hoa Ngâu áo đẹp
Người ta kể Hoa Ngâu trước kia có một bộ áo màu nâu như màu phù sa. Cô bé ngoan nhưng phải mặc bộ áo lem luốc, nên rất buồn! Thấy chị Chuối có bộ áo vàng óng, anh Cam có bộ áo vàng tươi, chị Hoa Hồng có bộ áo đỏ,
Đôi chọi hồng
Trưa hè, Ông mặt trời dội nắng xuống làm khô bỏng cả mảng sân ngoài kia. Trong cái bể kính đặt trên hiên, nước vẫn mát mẻ. Trong bể, bên khóm rong tươi tốt là chú chọi hồng đang ung dung bơi đi bơi lại.
Thư gửi con
Bố đã nhận được thư con rồi đấy, Hằng ạ. Qua đây, báo chắc con đã biết trạm gác bãi đá ngoài khơi của bố đã bị quân giặc tiến công lấn chiếm.
Cái đèn kéo quân
- Nào, xong là thử luôn chứ, em sốt ruột lắm rồi! - Được, xin đáp ứng yêu cầu. Nói xong, tôi liền chạy xuống bếp lấy bao diêm, châm đèn. - Này, Tuấn đóng cửa vào hộ anh nhé. Cái đèn bắt đầu sáng lên và một lúc sau thì những hình in bóng lên vỏ đèn bắt đầu chuyển động: những chiếc tàu, con cá, ô tô, người, ngựa…
Không gian mùa hạ
Không gian mùa hạ Ngột ngạt oi nồng Như cục lửa hồng Lăn trên mặt đất Từng cơn nắng gắt Đổ xuống mặt đồng Mẹ ra ruộng cấy Lửa tràn xém lưng.
Dòng sữa xanh
Mẹ ơi sao lá dâu Tằm thường ăn những bữa Lại thành tơ óng ả Đẹp như lời ca dao? Mẹ im lặng hồi lâu Mồ hôi đầm mi mắt Nắng lặn vào da mặt Nếp nhăn ngày nhiều hơn



