
- VĂN THƠ THIẾU NHI THÁI BÌNH (1973-1993)

Tiếng ru của mẹ
Tiếng ru ấy con nghe từ thuở còn thơ Làm dịu những trưa hè oi ả Làm ấm những chiều đông lạnh giá Dưới lũy tre xanh mẹ cất tiếng à ơi Chiếc võng thành con thuyền
Dòng sông quê em
Dòng sông quê em Quanh quanh uốn lượn Ôm lấy quê em Đẹp như quai nón Giữa trưa hè vắng Sông nằm lắng nghe Tiếng gió kể chuyện
Mừng anh bay vào vũ trụ
Nhìn cánh diều rập rờn giữa mây xanh và nghe tiếng sáo vi vu trong chiều thu êm ả, chúng em lại nhớ tới cánh diều tuổi thơ của anh: “Ước gì ta cũng bay lên như cánh diều!”.
Bầu trời mang hình chú
Cháu thích bầu trời Sáng mai trong mát Chiều quê bình lặng .Đêm rằm trăng soi Cháu nhìn qua ô cửa Bầu trời rộng mênh mông Qua ánh trắng rải vàng Thấy chị Hằng dệt vải
Gà và vịt
Hôm nay trời đẹp quá! Bầu trời cao xanh lồng lộng. Những áng mây hồng lững lờ trôi như những con thuyền đi dạo mát. Gió hiu hiu thổi. Gà con lững thững ra vườn kiếm ăn.
Dòng sông quê em
Dòng sông quê em Như dải lụa trắng Cứ mỗi buổi chiều Nghiêng mình trong nắng Chiếc thuyền đánh cá Như chiếc lá rơi Hàng trăm mắt lưới Vớt lên nắng trời
Mưa
Lộp độp! Lộp độp! Mưa rơi! Mưa rơi! Giọt mưa bé tí Mưa giăng trắng trời. Lộp độp! Lộp độp! Mưa vẫn rơi đầy Giọt mưa tí tách Vẫy chào lá cây.



