
- Trang văn

Thư gửi con
Thứ tư - 01/07/2026 09:09

(Ảnh: Pixabay)
THƯ GỬI CON
Trường Sa… 3-1988
Việt Hằng yêu quý!
Bố đã nhận được thư con rồi đấy, Hằng ạ. Qua đây, báo chắc con đã biết trạm gác bãi đá ngoài khơi của bố đã bị quân giặc tiến công lấn chiếm. Vì thế mà lá thư con gửi cho bố cũng chẳng còn nguyên vẹn, lớp phong bì đã rách nát cả rồi. Con đừng trách các chú quân bưu nhé, vì lá thư con gửi cho bố lại ra đảo bằng con tàu bị chìm hôm trước. Các chú quân bưu cũng tốn biết bao công sức mới chuyển được thư tới tận tay bố. Chính chú Hòa, một trong những thủy thủ sống sót của con tàu đắm và cũng là người chuyển lá thư tới tận tay bố đã kể cho bố nghe về hành trình của lá thư ấy.
Con tàu vận tải của chú vừa nhìn thấy đảo qua ống nhòm thì bỗng nhận được tín hiệu từ đảo phát ra: “Cẩn thận! Tàu đã vào khu vực nguy hiểm”. Người thuyền trưởng trông thấy ngay được sự nguy hiểm đã cho tàu giảm tốc, chuẩn bị phao thuyền. Lo xong công việc trên boong, chú Hòa vào hầm tàu kéo ra toàn bộ số thư từ đất liền gửi ra, bó thành một bó, bọc thêm tấm ni lông cho chắc. Chú phải chịu trách nhiệm chuyển số hàng này ra đảo mà. Tàu chú đã phát hiện ra một tàu nước ngoài có vũ trang tiến lại. Hiệu thính viên liên tiếp yêu cầu đàm thoại nhưng tàu lạ không trả lời. Khi hai tàu nhìn rõ nhau bỗng tàu Trung Quốc nổ súng. Sự việc xảy ra quá bất ngờ làm mọi người không kịp phản ứng. Những người dũng cảm lao vào cứu hàng đều bị ép hết vào hầm tàu, nhưng may cái bọc thư nổi lên đã kéo cả chú nổi lên. Lấy một sợi dây buộc vào bọc thư và nối với mình, chú vòng sang bên kia, hòn đảo hy vọng tìm được một chỗ an toàn. Quãng đường khá xa làm chú mệt lử. Nhưng chú cố kéo bọc thư cắt ngang dòng hải lưu về hòn đảo gần nhất kia. Khi chú vừa đặt chân lên đảo cũng vừa gặp tổ tuần tra của bố. Chú chỉ kịp nói: “Tàu đắm rồi… có thư…” rồi ngất đi. Cái dáng người gầy gò ngã xuống, đôi môi tái nhợt run lên vì rét.
Bó thư nhanh chóng được chuyển về trạm quân bưu trung tâm và bắt đầu được chuyển đi. Khi chú Hòa hồi sức thì chỉ còn lại một lá thư cuối cùng, lá thư không còn nhìn rõ địa chỉ nữa. Nét chữ trẻ con viết bằng mực tím cũng nhòe theo, chỉ đọc được mấy chữ “Con Phạm Việt Hằng, trường Tây Sơn thị xã Thái Bình gửi bố…” Chú Hòa quyết mang lá thư đi tìm người nhận. Cả ngày hôm ấy chưa tìm ra, chú đành vào trung đội bố nghỉ tạm. Chú lại ở cùng lán với bố. Buổi tối chú kể cho bố nghe câu chuyện bức thư. Thế là bố nhận ra con gái và cũng biết rõ cuộc hành trình của lá thư của con.
Đọc thư con, bố hiểu lòng con. Nhưng con đừng lo cho bố.
Khi nào có địa chỉ cụ thể, bố sẽ báo cho con biết.
Chúc con gái của bố mạnh khỏe
Bố của con./.
1988
Đặng Văn Trường
13 tuổi, thị xã Thái Bình



