
- VĂN THƠ THIẾU NHI THÁI BÌNH (1973-1993)

Trên con đường cát bỏng
Cái nắng của trưa hè như trăm nghìn chiếc đèn pha cực mạnh quét trên mặt đường cát trắng xóa. Những cơn gió Lào quái ác phả từng đợt xuống con đường nóng bỏng.
Vết đen
Tôi quen cậu bé này từ ngày còn rất nhỏ. Tôi nhớ là hồi ấy tôi thường cầm đầu đám trẻ con cắt tàu chuối về làm súng, đeo lủng lẳng trên vai, phát nghe roàn roạt. Nó là một đứa bé xinh xắn, trắng trẻo, đôi mắt mở to trong sáng.
Người chị
Trời nắng! Cái nắng sao mà dữ dội đến thế. Tôi bước vội trên đường phố thênh thang, thưa thớt bóng người. Niềm vui đang dâng trào trong lòng, tôi vừa được điểm mười mà!
Kết quả là sự chan hòa
Đã hai tuần nay tôi mong thầy giáo trả bài kiểm tra toán quá. Thế mà giờ toán hôm qua thầy lại bảo là nay mới trả. Sáng nay tôi hăm hở bước tới trường bởi vì tôi tin chắc bài của tôi sẽ được 9 hoặc 10.
Đến bao giờ
Thầy An đang ngồi trong nhà thả từng làn khói thuốc. Bỗng một người xuất hiện ngoài cửa. Thầy An nhận ra ngay: - A, Chiến! - Chào ông, bạn chí cốt của tôi. Có chuyện gì vậy?
Những quả mận
Trời đã tối từ lâu, ngồi trong nhà buồn quá, mấy đứa chúng tôi rủ nhau đi mua mận. Hàng mận kia rồi! Dưới ánh sáng chói chang của ngọn đèn điện mắc trên cành cây, ngôi hàng hiện ra với đủ thứ hàng: thuốc lá đắt tiền, bánh kẹo, rượu bia…
Bên dòng Trà Lý
Mùa hè nước đỏ phù sa Hồng hồng sóng đuổi la đà ráng mây Trời vừa thoáng hạt mưa bay Con đò đi, mặt sông đầy nắng lên



