
- VĂN THƠ THIẾU NHI THÁI BÌNH (1973-1993)

Câu chuyện buổi bình minh
Nụ Hồng Bạch khoan khoái cởi tấm áo choàng xanh. Nó vươn vai hít thở bầu không khí trong lành của buổi sáng mùa hè. Hồng Bạch đưa mắt nhìn ra mọi phía. Trời vẫn chưa sáng rõ. Trong bóng tối mờ, nó nhận ra bạn bè của mình có người đã thức từ lâu, đang nghiêng mình theo bước chân chị gió.
Ánh trăng
Đêm giữa tháng, làng xóm quê tôi tràn ngập ánh trăng. Bạn hãy cùng tôi đi thăm cảnh đẹp của quê hương tôi vào một đêm trăng sáng này nhé.
Mùa hè em yêu
Em yêu mùa hè Có ve dạo nhạc Đêm trăng gió mát Có sông Ngân hà Sông như dải lụa Ai trải dài ra Sông có phù sa Đê bồi mây trắng Giữa đôi làn sóng
Trưa hè
Giữa trời hè yên lặng em nghe Vọng từ đâu tiếng ve về thổn thức Gió ngỡ ngàng hòa bản đàn náo nức Mơ màng đi trong vòm lá lao xao Giữa trưa hè bé vào giấc chiêm bao
Chuyện về cái nón
Có một cái nón mới được chủ rất chiều chuộng. Một lần đi du lịch về, nó được treo ngay ngắn trên tường, thả mình trong một giấc mơ: các bộ phận trong người nó cãi nhau kịch liệt. Vành To gân cổ nói:
Chị tôi
Người ta bảo con gái chỉ có một thời đó là thời đẹp nhất. Nhưng cái thời ấy chị tôi đã vĩnh viễn đi qua để lại trong lòng một khoảng trống không lấy gì bù đắp nổi. Chị đã đến cái tuổi lỡ làng.
Chia tay hoa phượng
Phượng đỏ rực góc trời Như lòng tôi khó nói Một năm trời nhanh trôi Như là cơn gió thổi Ôi bao nhiêu kỷ niệm Trong năm học êm đềm “Căn nhà” càng ấm cúng



