
- VĂN THƠ THIẾU NHI THÁI BÌNH (1973-1993)

Một kỷ niệm
Gần đây ở cổng trường tôi bỗng dưng mọc lên rất nhiều hàng quán với những biển quảng cáo rực rỡ sắc màu. Nhưng quán cuốn hút chúng tôi nhất là quán cà phê của chú Hùng.
Cô bé và giàn hoa tím
Một cơn mưa ập đến. Lan vội tìm một chỗ trú thì một ngôi nhà có giàn hoa tím đang hiện ra trước mặt. Những bông hoa tím nhỏ bé li ti trên những chiếc lá xanh phủ khắp một mảng sân. Một màu tím huế nổi bật trên giàn hoa đang chờ những giọt mưa để tắm rửa sau một ngà
Cây phượng
Chị cho em mượn con dao nào! Vừa hỏi vừa nhìn tôi, Hải vừa vo vo cái gì tròn tròn. Nó vừa nhấm một chút nước bọt vào tay rồi lại vo.. rút con dài vót thành tre nho nhỏ, nó chạy ra hè phố mở căng đôi mắt ngó đi ngó lại lên cây phương như tìm kiếm nghe ngóng cái gì,
Chiếc cốc pha lê
Chiếc cốc pha lê nhỏ Chứa đựng nhiều điều hay Nhưng chẳng thể chịu được Những cú đập quá tay chiếc cốc pha lê nhỏ Trong suốt và mỏng manh Vô tình chiếc cốc vỡ Những mảnh vụn tan tành
Người mẹ thứ hai
Ngày mẹ nó mất, nó khóc rất nhiều. Nó thương mẹ lắm nên khi mẹ mất nó rất buồn và cảm thấy trống vắng trong lòng. Từ ngày đó, bố chán nản công việc, rượu chè be bét và bị sa thải khỏi nhà máy. Nó lại càng thấy buồn hơn. Căn nhà thiếu vắng bàn tay của mẹ nên bề bộn hơn trước.
Sự ân hận muộn màng
Trong cái hang đầy cỏ dại, chú dế đang co ro nằm đó. Một cơn gió nhẹ thoảng qua làm chú giật mình. “Ôi! Âm thanh gì kéo dài thế nhỉ? À! Đó là bài ca mùa xuân mà! Mọi người chắc vui lắm còn mình thì đang đói run lên đây”.
Bạn Tuấn
Vừa thấy bóng Tuấn đến lớp, các bạn đã ùa ra trêu chọc: - Tuấn "sứt" chúng mày ơi, Tuấn "sứt" này! Tuấn không nói, cúi mặt bước tiếp vào lớp. Nhìn thấy thế, tôi chạy ra, nắm lấy tay Tuấn, lừ mắt nhìn các bạn. Suốt buổi học hôm ấy,



