
- VĂN THƠ THIẾU NHI THÁI BÌNH (1973-1993)

Mẹ Hoa
Mẹ ơi, mẹ có dậy ăn bát cháo. Hoa vừa nói vừa bưng bát cháo hành thơm, nóng hổi. Nhìn mẹ nằm trên giường, xanh xao, đôi má nhăn nheo, đôi mắt mệt mỏi còn mái tóc vẫn mượt, giờ xù ra rối tinh,
Cái chết của Chúa Sơn Lâm
Ở một khu rừng nọ có một con Hồ Xám rất hung dữ, tự xưng là Chúa Sơn Lâm. Chúa Sơn Lâm có hai viên quan là Sói Xám và Báo Trắng. Nhà vua tính tình kỳ quái và rất độc ác. Mỗi ngày bắt và ăn thịt hai con vật.
Nỗi buồn về một người bạn
Một tiếng kêu đột ngột vang lên ngay ngã tư đường Lê Lợi. Cả đường phố đột ngột im lặng, mọi con mắt nhìn về chỗ có tiếng kêu vừa rồi.
Cây đa
Làng em có cây đa to Bóng nắng thường vào ngủ trưa Tiếng chim lẫn trong vòm lá Tiếng chim chuyền qua cành thưa Có tiếng gọi em: “Trà ơi!” Mau đi học thôi kẻo muộn
Mùa hè
Mùa hè gió thổi dịu êm Cây cười với gió bốn bên dạt dào Lúa vàng vỗ sóng lao xao Đêm về thức dậy nghìn sao trên trời
Vườn hoa nhà em
Mảnh vườn nhà em Rất nhiều hoa đẹp Này đây sam nhật Lá vàng mỏng manh Hoa nhài lanh chanh Nở vào buổi sáng Hướng dương hửng nắng
Hành tinh hồng
Cứ mỗi lần nhìn lên bầu trời lộng gió, trong vắt, bé Hà lại nhớ đến bố. Bố bé là phi công mà. Bố đi lâu lắm, đến Tết mới về cơ. Mẹ bảo thế! Nhưng mà mỗi lần bố về thì bố mang cho bé biết bao nhiêu là quà!



