
- VĂN THƠ THIẾU NHI THÁI BÌNH (1973-1993)

Vườn chim
Trời hè oi ả, mặt trời đổ lửa xuống vườn trưa im ắng. Tiếng vo ve của chú ong bầu cần mẫn đi lấy mật. Vài chú chim trong tổ há mỏ thở, trầm ngâm nhìn ra ngoài như đang suy nghĩ điều gì.
Những quyển vở
Mưa tầm tã. Máy bay Mỹ lại luôn luôn gầm ghè, đe dọa. Đường làng nước ngập đến đầu gối. Bọn học sinh chúng tôi sơ tán từ thành phố đến đây thật vất vả. Nhưng chúng tôi vẫn đội mũ rơm,
Mùa hè
Mùa hè cao vút tiếng ve Ngân nga, thánh thót say mê lòng người mùa hè hoa phượng đỏ tươi Cây rung lá biếc, nắng phơi sắc cờ.Mùa hè ngọn gió nhởn nhơ
Sự tích quả chanh
Đã lâu lắm rồi, hầu như không còn ai nhớ đến câu chuyện chiếc áo của những chú Chanh vì sao không được nhẵn. Nhưng trong cuộc thi kể chuyện các loại cây, cụ Thông già bỗng kể lại câu chuyện thế này:
Mùa hè
Mùa hè gió thổi dịu êm Cây cười với gió bốn bên dạt dào Lúa vàng vỗ sóng lao xao Đêm về thức dậy nghìn sao trên trời
Nắng
Ánh nắng thu dìu dịu Chăm chỉ dệt sắc màu Cơn gió thu man mác Đẩy mây trôi về đâu? Giọt nắng nào đùa nhau Thuồn qua từng kẽ lá Chơi trò trốn tìm rồi Nắng mệt nhoài trên lá.
Cháu tôi
- Cô Vân Anh ơi! Sang đây cháu bảo cái này! Đang mải mê đọc truyện, tôi bỗng thấy một bàn tay nhỏ bé lay lay vai tôi. Tôi quay lại: bé Hà - cháu gái tôi. Con bé đang nhìn tôi chờ đợi. Thấy tôi nhìn dò hỏi, nó cười nhận lỗi rồi vội vàng xóe bàn tay phải ra trước mặt tôi.



