
- VĂN THƠ THIẾU NHI THÁI BÌNH (1973-1993)

Biển
Hè em về với biển Sóng-nắng-gió xôn xao Biển ôm em vào lòng Hát lời ru của mẹ Buồm như ngàn cánh bướm Lượn trên thảm biển xanh Sóng nhún nhảy nhịp nhàng Đuổi nhau xô bãi cát.
Giúp bà
Dung lên bảy. Bố Dung là bộ đội ở biên giới. Bố đi đánh giặc lâu lắm rồi, từ hồi Dung còn ba tuổi. Ở nhà chỉ còn có bà, mẹ và Dung. Mẹ làm công nhân xây dựng. Sáng sớm, mẹ dắt chiếc xe đạp đã cũ, mặc bộ quần áo công nhân bạc màu, ra ngõ dặn với vào:
Hoa phượng
Sớm nay ngước nhìn phượng vĩ Chợt gặp cánh phượng đầu tiên Kìa! Cây chớp mắt cười hiền Hạ về từ cánh phượng Hoa phượng hay đốm lửa trời Thả xuống trần gian Sắc hoa đỏ nồng nàn
Cô Hoa Ngâu áo đẹp
Người ta kể Hoa Ngâu trước kia có một bộ áo màu nâu như màu phù sa. Cô bé ngoan nhưng phải mặc bộ áo lem luốc, nên rất buồn! Thấy chị Chuối có bộ áo vàng óng, anh
Biển Đồng Châu
Biển Đồng Châu. Vâng, đó chính là dải đất trên quê hương Tiến Hải, Thái Bình yêu dấu của chúng tôi. Bãi biển này cũng đã từng để lại trong tôi một ấn tượng khá đậm nét. Sáng sớm hay trưa hè, nước thủy triều chưa lên, từng đợt sóng lăn
Vườn trưa
Vườn trưa tĩnh lặng thần tiên Nhẹ nhàng ngọn gió qua miền quê xanh Ở kia, giọt nắng long lanh Tiếng chim rót xuống tự cành cây cao
Thuận Vi mùa quả chín
Ai đã đến Thuận Vi cây mùa này sai trái đứng trên thuyền em hái quả ngọt ngào Thuận Vi Ôi Thuận Vi, Thuận Vi dải đất xanh màu mỡ em đi trong xứ sở



