
- VĂN THƠ THIẾU NHI THÁI BÌNH (1973-1993)

Mùa hè
Mùa hè cao vút tiếng ve ngân nga, thánh thót say mê lòng người Mùa hè hoa phượng đỏ tươi Cây rung lá biếc, nắng phơi sắc cờ. Mùa hè ngọn gió nhởn nhơ
Chùm thơ 4 câu: Mùa hạ
Nhện tơ mắc chiếc võng đào Bông sen thắp lửa bờ ao trước nhà Nắng hè ngạo nghễ đi qua Bóng mình dưới nước tưởng là bóng ai
Hương sen
Hương sen ngạt ngào trong đêm Không gian bát ngát êm đềm lá thưa Giọt sương lác đác như mưa Bốn bề lộng gió, sen đưa nhịp nhàng
Bé ngủ
Bên hè chiếc võng đu đưa À ơi nhịp võng sớm trưa bé nằm Tay bà quạt ngọn gió chăm Trong đêm bé ngủ xa xăm gió về
Buổi trưa
Buổi trưa, ăn cơm xong, Tùng dặn bố mẹ: - Nếu có ai gọi con thì bố mẹ nhớ đánh thức con dậy nhé! Rồi Tùng vào giường nằm ngủ. Nhưng nó cứ trằn trọc mãi không yên...
Chiều
Buổi chiều gió hát Cánh diều êm ru Đồng xanh biếc lúa Nắng chừng sang thu Lưng trời tiếng sáo Cánh diều bay cao Lúa như mây trải
Khi mẹ đi gặt về
Đi học về, Công chưa thấy mẹ đâu. Trưa hè nắng dữ dội làm nó phải bước vội qua chặng đê dài không một bóng râm. Cái mũ nan mỏng mảnh trên đầu nó nóng ran.



