
- VĂN THƠ THIẾU NHI THÁI BÌNH (1973-1993)

Hè về
Hè về trong tiếng ve ngân Tiếng chim tu hú xa gần xôn xao Hè về sau trận mưa rào Thoảng hương quả chín ngọt ngào đâu đây Hè về cho nắng thêm dầy
Cho bông vàng hạt mẩy
Khi con chim chưa thức Mẹ em đã ra đồng Trải màu xanh cho đất Vai áo ướt đầm sương Mặt trời như lò lửa Áo mẹ đẫm mồ hôi Màu xanh từ tay mẹ
Trong hương gió
Em nghe trong hương gió Lời thì thầm biển xa Khoảng trời xanh bao la Mênh mông ngàn tia nắng Em nghe trong xa thẳm Sóng xô bờ biển xanh
Nói với em
Mùa đông nói với em Lá bàng bừng sắc đỏ Chiếc lá rơi khẽ khàng Để đón mùa xuân sang Mùa xuân nói với em Ánh xanh trên chồi biếc
Ông tôi
“Hôm nay là lần giỗ thứ 42 của bà. Bà về phù hộ độ trì cho các con, các cháu được ăn ra làm nên, khôn lớn trưởng thành, bà tha lỗi cho tôi, ngày ấy tôi thật là một người chồng nhẫn tâm,
Chiều xóm quê
Mặt trời xuống gọi ngày về Vi vu gió chạy dọc triền đê Cong cong nôi tre ru măng ngủ Hoàng hôn mênh mang khắp xóm yêu Trâu chiều lững thững về cuối xóm Vểnh đôi tai nghe sáo véo von
Mèo con lười học
Mèo con lười lắm Chẳng chịu học bài Sáng nay đến lớp Chú được điểm hai Chẳng bạn nào chơi Chú buồn lắm nhé! Giống em ngày bé



