• dau-title
  • Trang văn
  • cuoi-title

Cây phượng

Thứ hai - 08/06/2026 14:48



(Ảnh: Trần Bảo Toàn)


CÂY PHƯỢNG

(Tặng em tôi)


- Chị cho em mượn con dao nào! Vừa hỏi vừa nhìn tôi, Hải vừa vo vo cái gì tròn tròn. Nó vừa nhấm một chút nước bọt vào tay rồi lại vo.. rút con dài vót thành tre nho nhỏ, nó chạy ra hè phố mở căng đôi mắt ngó đi ngó lại lên cây phương như tìm kiếm nghe ngóng cái gì, rồi nó lại vào nhà lật đầu giường xé tờ giấy đánh ‘xoạt’. Nó lại vo cái viên tròn thêm lần nữa và khẽ khàng gói vào một mảnh giấy, đút vào túi áo. Nhanh như cắt, nó phốc lên giường và dặn mẹ:

- Một giờ chiều mẹ gọi con dậy nhá!

Nằm vào giường Hải cứ trằn trọc trở mình luôn. Cái quạt mo nó cứ phành phạch trong tay. Hồi lâu, nó mới nhắm được mắt, hơi thở đều đều.

Thế rồi nó đánh một giấc trưa ngon lành mặc dù mớ tóc nó ướt đẫm mồ hôi. Thương Hải, tôi quơ tay tìm cái quạt cho nó. “Ba ơi, cái gì dính nhớp nháp vào áo Hải thế này”. Tôi nhìn kỹ rồi kêu lên. Ba tôi cởi áo cho Hải. Khắp người nó dính bết cái gì xam xám. Nó nói với giọng ngái ngủ

- Ba! Ba! để im con gỡ.

- Cái gì mà mày gỡ? Ba tôi hơi gắt

- Nhựa mít đấy, con lấy để bắt ve để nuôi ở cây phượng ấy mà..

- Chị gỡ rồi đưa cho em nhá. Nó tần mầm gỡ từng tí nhựa dính trên trán, trên tóc nó. Thấy nó thích nuôi ve, lại rất quý cây phượng gỡ được tí nhựa nào tôi đưa luôn cho nó. Cuối cùng, nó vo lại còn bằng quả táo.

Nhưng chiều hôm ấy, mẹ cho nó và tôi về thăm bà ngoại. Vài ngày sau trở lại nhà, vừa tới cửa nó đã nghển lên nhìn tán phượng. Cái tán lá xác xác. Nó lại nhìn gốc cây. Những cành lá nát nhè, những búp lá non xoăn dí xuống đất. Nó thừ người ra, bước xộc vào nhà giật sàn sạt:

- Ba ơi ba. Ai hái hết hoa phượng của con rồi?

- À, sáng nay, ba đi làm. Bọn trẻ đến hái hoa đấy!

- Tất cả những con ve con nuôi ở đấy cũng mất rồi. Con bắt đền ba đấy.

Ba tôi kéo Hải vào lòng an ủi:

- Con ạ! Hoa lá đã bị vặt thì ve sống thế nào được. Nó bay đi rồi.

Hải phụng phịu: Lần sau con chẳng về ngoại nữa đâu. Dứt lời nó lách khỏi vòng tay ba, ra gốc phượng thẫn thờ nhìn lên tán lá xơ xác. Nó yêu cây phượng ngay khi ba tôi mang về trồng. Nó tưới nước. Nó nhặt từng viên sỏi đá, và đất xếp vào gốc cây. Nó bắt từng con ve nuôi trên cây phượng mặc dù không nuôi thì ve cũng tự đến. Cái tán xum xuê ấy trở thành biệt thự của các “nghệ sĩ ve”. Bóng râm của cây phượng rộng dần theo sự lớn lên của Hải. Bây giờ bóng râm đã đủ che cho Hải và các bạn bày biện những thứ xây nhà hộp. Bóng râm đó là niềm vui là niềm kiêu hãnh của Hải. hải thường bảo lũ trẻ cùng phố: “Mày sang đây chơi với tao, mát lắm”; “coi ve cho tao, đừng bắt đi nhá” và “cả phố này chỉ có cây phượng nhà tao có hoa đẹp”. Bây giờ thì mất cả hoa lẫn ve. Hải thẫn thờ một lúc, rồi nó nghĩ ra điều gì, nó lại vào nhà nói với ba:

- Ba ơi, Rào gốc phượng lại ba ạ! Đừng để chúng nó trèo nữa.

- Ừ, Ba sẽ rào. Rồi phượng lại ra lứa hoa khác!

- Rồi… con lại đi tìm ve về nuôi nhá… Hải nói với niềm hy vọng mới.

Sau hôm ấy, thấy bọn trẻ đến là ba tôi gọi chúng nó vào nhà, đưa cho chúng xem những cuốn sách sinh vật, xem quyển sổ mà ba tôi ướp rất nhiều hoa, lá của các loại cây. Ba nói:

- CÁc cháu ạ! Chúng ta sống cần có cây xanh. Nhất là những nơi phố phường ngột ngạt như ở đây cần phải giữ gìn cho cây tốt.

Được rào giữ cẩn thận, chỉ ít lâu sau cây phượng lại trổ một lứa hoa cuối mùa. Lá nó xanh ngắt.

Hải lại đem nhựa đi dính những chú ve về nuôi. Và lũ trẻ lại đến chơi với Hải dưới bóng râm.


Tháng 6 năm 1983

Phạm Kim Chung, 14 tuổi

Xã Lê Lợi, Kiến Xương, Thái Bình

 

Các bài viết liên quan:

Những tác phẩm cũ hơn:

Những tác phẩm mới hơn:

 
Mời các Tác giả gửi bài cộng tác cho Ban Biên tập Nhà Búp qua hộp thư email: nhabup.vn@gmail.com
Văn phòng Thường trực Ban Biên tập Nhà Búp: Số 24, Lý Thường Kiệt, Q. Hoàn Kiếm, TP. Hà Nội;
Ngoài địa chỉ: www.nhabup.vn, bạn có thể truy cập vào website này qua các tên miền quen thuộc: www.nhabup.net hoặc www.nhabup.com
Website đang được thử nghiệm và điều hành phi lợi nhuận, bởi các tình nguyện viên.