• dau-title
  • Trang văn
  • cuoi-title

Chị tôi

Thứ sáu - 12/06/2026 17:50



(Ảnh: Trần Bảo Toàn)



CHỊ TÔI

Tặng chị thân mến của em


Người ta bảo con gái chỉ có một thời đó là thời đẹp nhất. Nhưng cái thời ấy chị tôi đã vĩnh viễn đi qua để lại trong lòng một khoảng trống không lấy gì bù đắp nổi. Chị đã đến cái tuổi lỡ làng. Hai mươi mùa xuân về trước chị đón nó với tất cả tình yêu và sức sống của tuổi trẻ nhưng rồi mùa xuân cứ lặng lẽ trôi qua, cuối cùng chị chỉ biết đón nó bằng những bông hoa của đám học trò tặng. “Hoa của chúng nó đấy, những bông hoa xanh tươi còn long lanh bao điều mới lạ, còn hoa của chị ư?” Chị Thanh buồn rầu nói với đôi mắt xa xăm.

Tôi lặng im bên chị. Tôi biết rằng niềm vui của chị là những phút giây trên lớp, chị nói về tất cả những gì mà chị say mê tìm hiểu nó bằng chính cuộc đời mình.

- Mai! Trời ơi! Mai!

Chị tôi bỗng đứng dậy gọi to. Và trên đường phố về khuya một bóng nhỏ đứng sững lại ngơ ngác:

- Cô giáo!...

Trước mắt tôi là một em bé tay xách chiếc đèn chai, còn tay kia cắp một chiếc thúng nhỏ. Ánh đèn như lạc lõng giữa ánh điện bên lề đường hắt ra.

- Khuya rồi! Em hãy vào đây uống một chút nước cho ấm bụng đã. Trời rét thế này, vào đây!

Chị ríu rít kéo tay đứa bé vào nhà, nó ngượng ngùng cúi mặt đi theo:

- Ngồi xuống đây em!

Cô bé lúng túng không biết nói thế nào trước thái độ nhiệt tình của cô giáo.

- Chiều nay cô đến tìm em nhưng nghe nói em không có nhà.

- Dạ, em xin lỗi cô chiều nay em phải đi… Nó ấp úng, mặt đỏ bừng, chân dí dí xuống nền nhà. Tôi đứng lặng lẽ nhìn nó. Đó là một cô bé chừng 14-15 tuổi nhưng đôi mắt buồn bã và lo âu khiến lòng tôi thắt lại.

Chị tôi ân cần hỏi han nó về chuyện gia đình, về bạn bè thân thiết và về tập thể lớp 8! mà chị là chủ nhiệm. Sau cái phút giây ngỡ ngàng nó trở nên bạo dạn thân thiết. Nhưng nó vẫn ngập ngừng nhìn chị em tôi với đôi mắt lưu luyến:

- Thoi, khuya rồi, xin phép cô em về.

Chị tôi vội vàng đứng dậy, chắc hẳn chị muốn ngồi thêm ít phút nữa nhưng biết không thể giữ lại được nữa, chị tiễn nó một đoạn khá xa.

Tôi nhìn theo cái bóng tất tả của em trong ngõ hẻm mà lòng băn khoăn suy nghĩ. Điều gì ở đứa học trò nhỏ kia khiến chị tôi vốn là người thầm lặng bỗng trở nên vui tươi sống động như thế? Vẫn biết rằng với tâm hồn cô giáo yêu văn học thì chỉ một chút thôi cũng đủ có cảm thông sâu sắc nhưng ở chị tôi tình cảm ấy được bộc lộ sâu sắc và đằm thắm hơn.

- Hoa ơi! Gần 20 năm dạy học chị đã nhiều lần có những phút giây sung sướng đón nhận thành công trong những bài giảng, nhưng có lẽ chị không bao giờ quên được giờ giảng văn hôm ấy. Chị đã gặp một đứa học sinh bình thường thôi, nhưng không hiểu vì sao khi tiếp xúc với cô bé này tuổi thơ của chị như được sống lại, chị cảm thấy cần phải yêu thương che chở tâm hồn trẻ thơ đó.

Ngày ấy, còn nhớ không em, một chiều đông tê buốt chị em mình dìu nhau đi sau quan tài mẹ… thế là từ đấy bắt đầu kiếp sống mồ côi lang thang, rồi những trận đòn của bà mẹ kế và cái chết của người cha.

- Chị! Tôi kêu lên. Chị Thanh ôm xiết tôi vào lòng và một dòng nước mắt thấm dần vào mái tóc của tôi. Một phút nặng nề trôi qua…

- “Một tuổi thơ đầy cay đắng và nước mắt đã được bộc lộ khá thành công trong những suy nghĩ hành động của bé Hồng. Có ai ngờ một chú bé mới mười hai tuổi ấy đã phải sống trong sự ghẻ lạnh dửng dưng của người đời và khát khao đến cháy lòng tình yêu của người mẹ…”

Chị nói rất nhiều, và dường như chị đã gửi cả một phần tuổi thơ của mình trong những lời nói ấy. Chị nhìn xuống bốn mươi đôi mắt thơ ngây long lanh không chớp. Ôi! Những đôi mắt học trò mới trong sáng đáng yêu làm sao! Trong không khí xúc động của lớp học, bỗng một tiếng khóc nức nở nghẹn ngào bật lên. Cả lớp lao xao ngơ ngác quay lại. Chị vội vàng đi xuống chỗ tiếng khóc.

- Kìa em!

Một đôi mắt nhòa lệ ngước lên. Đôi mắt ấy có lẽ suốt đời chị không thể nào quên được và mãi đến sau này chị mới hiểu được ánh mắt đó.

Giờ học bỗng trầm hẳn xuống và đôi mắt ấy cứ xoáy sâu ám ảnh chị suốt. Chắc hẳn những lời mình giảng đã chạm vào điều gì sâu kín của cô bé đó ư. Phải chăng tuổi thơ của Mai - tên người học sinh đó có gì trùng lặp với bé Hồng?

Chị thầm nghĩ như thế và tan giờ học chị đã quyết định đi tìm cô bé nhưng chẳng thấy đâu cả.

- Cô ơi! Cô tìm bạn mai phải không? Ngày nào bạn ấy cũng phải về sớm như vậy để còn kịp giờ mua hàng để đêm đem bán đấy cô ạ.

- Nhà bạn ấy nghèo lắm cơ, mà bố mẹ bạn ấy bỏ nhau rồi, bây giwof bạn ấy phải ở với bà…

Một tốp học sinh đứng vây quanh chị tranh nhau nói. Chị đã hiểu một phần nào tuổi thơ của cô bé đó, một tuổi thơ vất vả đắng cay mà chị từng đi qua, và với lương tâm của một cô giáo, chị biết mình phải làm gì.

Tôi ngước lên nhìn chị. Người chị của tôi - một cô giáo đã có 39 mùa xuân nhưng hôm nay mùa xuân mới thực sự trở về với chị - mùa xuân bắt đầu từ tâm hồn của bé thơ.



Trại hè sáng tác năm 1990

Tô Thị Hương

Lớp 10, cấp III Tiền Hải

 

Các bài viết liên quan:

Những tác phẩm cũ hơn:

Những tác phẩm mới hơn:

 
Mời các Tác giả gửi bài cộng tác cho Ban Biên tập Nhà Búp qua hộp thư email: nhabup.vn@gmail.com
Văn phòng Thường trực Ban Biên tập Nhà Búp: Số 24, Lý Thường Kiệt, Q. Hoàn Kiếm, TP. Hà Nội;
Ngoài địa chỉ: www.nhabup.vn, bạn có thể truy cập vào website này qua các tên miền quen thuộc: www.nhabup.net hoặc www.nhabup.com
Website đang được thử nghiệm và điều hành phi lợi nhuận, bởi các tình nguyện viên.