
- Trang văn

Rồi mưa cũng sẽ tạnh em à!
Thứ bảy - 13/06/2026 09:03

(Ảnh: St)
RỒI MƯA CŨNG SẼ TẠNH EM À!
(Nguyễn Diệu Liên)
Có những ngày, ta thức dậy mà chẳng muốn làm gì cả. Không phải vì ta lười biếng. Không phải vì ta yếu đuối. Mà chỉ đơn giản là trái tim ta đã quá mệt sau những tháng ngày cố gắng.
Cuộc sống đôi khi giống một con đường đầy chông gai và sỏi đá. Mỗi bước chân đi đều đau thấu tận óc. Những điều không may dường như hẹn nhau kéo đến cùng một lúc: công việc không như ý, những mối quan hệ đầy khoảng cách, những ước mơ còn dang dở và cả những nỗi buồn không biết gọi tên. Ta cứ đi, đi mãi, mải miết tìm mãi một chút bình yên, nhưng trước mắt vẫn chỉ là những ngày màu xám và những cơn mưa cứ nối tiếp nhau rơi triền miên không ngừng nghỉ.
Những lúc ấy, con người thường trở nên khắt khe với chính mình. Ta trách mình chưa đủ mạnh mẽ. Trách mình dễ tổn thương. Trách mình không còn năng lượng để cố gắng như trước. Ta nhìn những giọt nước mắt như một dấu hiệu của sự thất bại, mà quên rằng đôi khi, khóc chỉ là cách để trái tim tự chữa lành.
Nhưng nếu nhìn lại thật kỹ, ta sẽ nhận ra rằng mình đã đi được một chặng đường rất dài. Đã có biết bao giông bão từng đi qua. Đã có những ngày tưởng như không thể bước tiếp, vậy mà cuối cùng ta vẫn vượt qua được. Những vết xước trong tâm hồn không phải bằng chứng của sự yếu đuối, mà là minh chứng cho lòng can đảm. Bởi chỉ những người không bỏ cuộc mới có những vết thương để kể, để cố quên đi mà cười trong nước mắt.
Vì thế, nếu hôm nay bạn mệt, hãy cho phép mình được nghỉ ngơi nhé! Nghỉ ngơi không có nghĩa là từ bỏ. Dừng lại không có nghĩa là thất bại. Hãy ngồi xuống bên một khung cửa sổ, ngắm một bông hoa đang nở, lắng nghe tiếng mưa rơi trên mái hiên, pha cho mình một tách trà nóng và để tâm hồn được thảnh thơi đôi chút. Cuộc đời không bắt chúng ta phải mạnh mẽ trong mọi khoảnh khắc. Có những lúc điều dũng cảm nhất chính là chấp nhận rằng mình đang mệt.
Rồi cơn mưa nào cũng sẽ tạnh. Những đám mây nặng nề nhất cũng sẽ có lúc tan đi để nhường chỗ cho ánh mặt trời. Nỗi buồn không ở lại mãi, giống như mùa đông rồi cũng phải nhường bước cho mùa xuân. Chỉ cần đừng buông tay khỏi hy vọng. Chỉ cần vẫn giữ cho mình một lý do để bước tiếp. Chỉ cần ngày hôm nay, dù rất chậm, ta vẫn chọn ở lại với cuộc đời này bằng tất cả sự dịu dàng dành cho bản thân, dành cho cả thế giới mặc dù rất có thể cả thế giới chẳng dịu dàng với ta.
Ngày mai có thể chưa hoàn hảo. Nhưng ngày mai luôn là một cơ hội mới. Và biết đâu, sau những ngày mưa dài nhất, điều đang chờ ta phía trước lại giống như bầu trời vừa được gột rửa sạch hết những bụi bặm, lấm lem và ngột ngạt, trả lại cho ta một khoảng không gian trong xanh, mát lành hơn tất cả những gì ta từng mong đợi nhất.
Kỷ niệm những ngày cuối năm 2013
Những ngày tháng mất mát lớn lao không gì bù đắp được.



