• dau-title
  • Trang văn
  • cuoi-title

Câu chuyện buổi bình minh

Thứ tư - 17/06/2026 08:52



(Ảnh: Pixabay)




CÂU CHUYỆN BUỔI BÌNH MINH


Nụ Hồng Bạch khoan khoái cởi tấm áo choàng xanh. Nó vươn vai hít thở bầu không khí trong lành của buổi sáng mùa hè. Hồng Bạch đưa mắt nhìn ra mọi phía. Trời vẫn chưa sáng rõ. Trong bóng tối mờ, nó nhận ra bạn bè của mình có người đã thức từ lâu, đang nghiêng mình theo bước chân chị gió. Có đứa vẫn ngủ li bì, cuộn tròn trong chiếc chăn xanh thẫm. Có đứa chưa thức hẳn, mắt nhắm mắt mở ngơ ngác nhìn xung quanh lạ lẫm. Hồng Bạch vừa mới thức dậy, cũng chưa quen thuộc hết. Nó mơ màng thả hồn với những ý nghĩ mới mẻ. Ơ kìa...! Trên cao tít chỉ còn một vài ông sao còn nhấp nháy sáng, cứ như đang nhìn nó chằm chặp. Một vài đám mây tha thẩn trôi có vẻ nhàn rỗi quá... Hồng Bạch nhủ thầm: “Hôm nay mình phải làm gì chứ?”...

Bỗng nhiên không gian bừng sáng. Từ phía đông mặt trời bắt đầu ló lên, rót xuống không gian một thứ ánh sáng diệu kỳ làm Hồng Bạch lóa cả mắt. Mọi vật đều tỉnh giấc. Mấy bé hoa vừa nãy còn lim dim, bây giờ cũng mở to mắt nhìn trời đất, lòng tràn ngập niềm vui sướng.

Công việc đầu tiên vào buổi sáng của các loài hoa là ngắm lại dung nhan của mình. Mọi sắc đẹp đều được phô diễn sặc sỡ và lộng lẫy. Hồng nhung đỏ thắm, hoa Cúc vàng tươi, Thược Dược đỏ tía... Trăm loài hoa mỗi người một vẻ... Hồng Bạch cúi xuống ngắm mình bỗng ngạc nhiên vô cùng. Ô! Lạ thật! Có những hạt gì chỉ nhỏ bằng những hạt nước li ti long lanh, trong suốt đọng lại trên mình nó. Cái nước da trắng muốt vốn có của Hồng Bạch vì thế càng trở nên ngà ngọc. Sao hôm nay nó thấy mình đẹp lên một cách lạ kỳ, đẹp hơn cả trong ước mơ của nó nữa. Có phải những hạt nước kia đã tôn thêm vẻ đẹp cho nó hay sao? Hồng Bạch liền cất tiếng hỏi: 

- Bạn là ai thế ?

Có tiếng đáp lại từ trong hạt nước : 

- Tớ là Sương Mai. Chắc Hồng Bạch lạ lắm phải không ? Tớ ở mãi trên trời cao ấy. Mẹ của tớ là những đám mây rất nhẹ, rất mỏng. Cứ đêm đêm mẹ tớ lại cho chúng tôi được xuống dưới này vừa đi phiêu lưu, vừa làm việc nữa đấy.

Hồng Bạch tròn mắt lại: 

- Thú vị thật ấy nhỉ. Nhưng ô hay! Mẹ của Sương Mai là những đám mây à? Tại sao Sương Mai lại không là hạt mưa ấy. Mọi loài hoa chúng tôi ở dưới này chỉ thích được đón mưa thôi.

Sương Mai trầm ngâm trả lời: 

- Tôi cũng rất muốn là hạt mưa Hồng Bạch ạ. Hạt mưa quý giá thật ấy. Một trận mưa là sông suối đầy nước, cây cối hả hê. Nhưng hạt mưa đến bất chợt và thất thường quá. Nhiều khi vạn vật phải chờ mong mưa hàng tháng trong khô cháy. Hạt sương dù nhỏ bé nhưng có sự cần mẫn. Đêm đêm những hạt sương lặng lẽ thấm dần vào từng thớ gỗ, từng búp lá, mỗi lớp đất có rễ cây xuyên qua. Ngày nào cũng thế. Những việc nhỏ sẽ góp lại thành việc lớn...

Hồng Bạch lắng tai nghe, thốt lên: 

- Thế mà lúc đầu tôi chẳng hiểu gì cả Sương Mai ạ. Tôi hơi nông nổi phải không? Thế bạn xuống đây rồi, bạn cảm thấy thế nào Sương Mai?

- Rất mừng là tôi đã đến được với bạn. Quả thật là bạn đẹp quá Hồng Bạch ạ. Nước da của bạn mới tuyệt làm sao chứ! Càng ngắm tôi càng thấy thích.

Hồng Bạch thấy Sương Mai khen mình, hai má dậy hồng:

- Sương Mai đừng quá khen tôi. Tôi chỉ bình thường như bạn bè xung quanh thôi. Chính sự có mặt của bạn làm tôn lên vẻ đẹp của tôi đấy. Tôi phải cảm ơn bạn mới đúng Sương Mai ạ. 

Sương Mai cúi nhìn Hồng Bạch, hai mắt lấp lánh niềm vui. Như chợt nhớ ra điều gì, Sương Mai vội nhìn xung quanh. Nắng cũng đã lên được một lúc lâu rồi, càng nóng hơn. Sương Mai vội vã nói với Hồng Bạch: 

- Thôi tạm biệt Hồng Bạch nhé! Tôi phải đi ngay đây! Hồng Bạch chưa kịp đáp lại lời giã biệt Sương Mai đã tan ra mất rồi. Hồng Bạch chẳng còn thấy Sương Mai đâu nữa. Vẳng lại bên tai Hồng Bạch tiếng gọi tha thiết của Sương Mai. Nó bần thần, luyến tiếc mãi. Và lúc ấy, nó bỗng thấy khắp mình mát rượi. Những mạch nước nhỏ li ti ngọt ngào như sữa mẹ cứ thấm sâu vào mỗi cánh hoa làm Hồng Bạch lặng đi trong giây lát. Niềm vui mà nó chờ đợi bấy lâu đến bất chợt. Rạo rực, bồi hồi xen lẫn niềm xúc động khôn cùng trào dâng trong lòng Hồng Bạch. Ôi chính những hạt sương cần mẫn ấy đã đem lại niềm vui, tiếp thêm sự sống cho Hồng Bạch. 


Trại hè 1990

Phạm Thanh Tuyền, 16 tuổi

Kiến Xương Thái Bình

 

Các bài viết liên quan:

Những tác phẩm cũ hơn:

Những tác phẩm mới hơn:

 
Mời các Tác giả gửi bài cộng tác cho Ban Biên tập Nhà Búp qua hộp thư email: nhabup.vn@gmail.com
Văn phòng Thường trực Ban Biên tập Nhà Búp: Số 24, Lý Thường Kiệt, Q. Hoàn Kiếm, TP. Hà Nội;
Ngoài địa chỉ: www.nhabup.vn, bạn có thể truy cập vào website này qua các tên miền quen thuộc: www.nhabup.net hoặc www.nhabup.com
Website đang được thử nghiệm và điều hành phi lợi nhuận, bởi các tình nguyện viên.