
- Sáng tác mới

Ai cũng sẽ có lần được hội ngộ với cô giáo cũ. Và em cũng vậy! Một buổi sáng đầy sương, khi em bước những bước chân nặng nề cùng đôi tay đang tê lên vì lạnh đến trường, khi em đang vừa hà hơi vào tay cho ấm,vừa đi lên lớp thì lớp trưởng Mỹ Tâm kéo nhẹ tay áo em nói nhỏ...
Một tiếng kêu đột ngột vang lên ngay ngã tư đường Lê Lợi. Cả đường phố đột ngột im lặng, mọi con mắt nhìn về chỗ có tiếng kêu vừa rồi....
Xăng đắt làm tôi lại đang nghĩ, chắc chuyển qua đi xe đạp. Mất thời gian một tí nhưng nếu không bận rộn quá thì đạp xe cũng là một thú vui bình dị mà không kém phần lãng mạn, lại có thể rèn luyện sức khỏe nữa....
Thu! Em gái bé bỏng của chị! Thu ơi! Vừa nhận được thư em là chị viết thư ngay cho em đó. Chỉ tại cái tính đểnh đoảng của em nên chị phải cầm bút viết ngay thư cho em để kể một chuyện chị chưa thấy bao giờ....
- Bốp! Bốp! Bốp! - Ơ kìa! Sao chú lại đánh cháu! - Thằng ôn con, ông thì đập vỡ mặt ra bây giờ. Đồ trộm cắp! Nói rồi, người đàn ông ngang nhiên vả vào mặt thằng bé. Hai cánh tay cuộn lên những bắp cơ liên tiếp đánh vào khuôn mặt nhỏ choắt của Hàn “sô-cô-la”. Hai con mắt ông ta long lên,...
Nhà Hoa ở một thị trấn nhỏ, cách nhà bà có vài chục cây số. Nó hay đạp xe một mình về thăm bà. Hoa thương bà lắm. Bà già rồi, tóc bạc phơ, lưng còng rạp. Thời gian đi qua đôi mắt đục mờ của bà. Cuộc đời vất vả đã để lại dấu ấn trên đôi cánh tay gầy yếu của bà....
Trời mùa đông thì xám xịt mà gió mùa Đông Bắc vẫn không ngừng thổi . Đạp xe trở về nhà, hắn đi dọc bờ sông Sa Lung nơi có những mảnh vườn cải đã lác đác nở vàng, những chùm cỏ may trắng xoá tới mênh mang, vài chiếc thuyền nhỏ đang giăng lưới đánh cá....
Hôm nay trời trở lạnh. Một mình lên suối, hắn bỗng thấy ở bìa rừng có một cánh đồng hoa cỏ may, chiều tối khi về nhà lại thấy cây lúa vô tình mọc trong chậu cảnh, đang trổ bông làm hạt. Tối nghe từng cơn gió mùa đông Bắc thổi, cái se se lạnh làm hắn bất chợt thấy nhớ mẹ, nhớ quê, nhớ bạn vô cùng....
Ồ chiếc kính râm anh ấy bỏ quên, Văn Hoại, cái tên nghe ngồ ngộ nhưng mà có duyên. Phương nhớ đến gương mặt lém lỉnh và giọng nói trầm như nén trong lồng ngực, ầm ì như xe tải nghiến đường, thỉnh thoảng vút lên sắc cạnh như những viên đá bị bắn ra......
Sau lập đông, tháng Mười âm lịch, năm nào cũng vậy, nó NHỚ NHÀ, NHỚ BA MẸ thật nhiều. Nó sinh ra ở thị xã, đúng năm giặc Mỹ leo thang bắn phá miền Bắc. Nghe Ba Mẹ kể, lúc đó nhà nó ở ngay chân cầu Bo, lúc nghe bom thả sập cầu, mẹ nó từ Bưu điện tỉnh chạy về, thấy nó vẫn trắng, tròn, ngủ say trên......
Nó chọn viết tản mạn về học trò, nhân ngày Nhà giáo Việt Nam và cũng là dịp kỷ niệm 40 năm thành lập trường THPT Nguyễn Đức Cảnh nơi nó đã có khoảng thời gian cống hiến tuyệt vời với vai trò Nhà giáo. Trường thành lập năm 1985, nó về trường năm 1986...
Mẹ là bông hoa Nở bên dòng suối Thật sâu trong rừng Chỉ mình con thôi Một tia nắng nhỏ Sáng lên từ nước Thấm vào hương thơm....
Nếu có thống kê về chữ cái đầu tiên trong tên của người Việt thì chữ T là chữ cái được nhiều bậc phụ huynh dùng đặt tên con nhất. Ngày đầu tiên nhập học, phòng KTX của Nó có 16 tên thì có Tuyên, Tú, Thắng, Trần, Thung, Toàn, Tấn, và T béo… Vậy là 8/16 rồi còn gì…...
Con chào bố trong một giấc mơ thu. Bố ạ, thu về bên con rộn rã lắm, đủ đầy lắm. Thu rơi nhiều lá, lá nào cũng đẹp. Mẹ kể khi còn bé, bé lắm, chưa biết nói... con đã chơi rất lâu với một chiếc lá mẹ đưa. Khi nhà mình ở Rạch Giá con hay chơi một mình trên mặt bể nước. Nơi ấy con gần lá hơn. Những......
Đến một ngày thu hiển nhiên tràn đầy trước cửa. Thu sáng rực không nguôi, dẫu nắng đã tắt, dẫu chim đã sải cánh bay về tổ. Tháng mười vàng son đã thực sự lộng lẫy, xứng đáng với cái tên của mình....
Có lẽ với mỗi người Tết Trung thu cũng là những kỷ niệm đáng nhớ! Trăng sáng vằng vặc trên trời. Gió thu hiu hiu thổi ! Cúc Vàng nở rộ lối đi. Với Tây nguyên là bạt ngàn dã quỳ, với Hà Nội là trắng muốt họa mi...Nhưng với tôi Tết Trung thì là những ngày vui, vui nhất của tuổi học trò!...
“Người ơi người ở đừng về, Người ơi người ở ....” Giọng hát cao vút cất lên phía sau, chỗ cầu ao lót gạch. Giữa hồ, những bông súng tím ngả nghiêng như đang mơ màng ngủ. Trăng đêm rằm sáng trong như lụa......
Làm sao về lại ngày xưa Tuổi thơ một thời nhung nhớ Những ngày vui chơi với cỏ Chăn trâu đuổi bướm tối ngày Những ngày bên bạn trèo cây
Nhảy ùm xuống sông ta tắm...
Thu ngả nón chào em phượng vỹ Vàng chân trời chị cúc thung thăng Liễu tha thướt nối vòng tri kỷ Gió vô tư kéo áo chị Hằng...
Thật tình cho tới tận giờ nó cũng không hiểu sao Nó lại có thể viết được những bài thơ để rồi các Nhạc sĩ cho ra đời những ca khúc về Hà Nội như thế? chưa bao giờ sống ở Hà Nội thật lâu, lần lâu thứ hai là chừng 3 tuần thời kỳ...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



