
- Sáng tác mới

Bà tôi kể lại rằng: Từ khi tôi cất tiếng khóc chào đời, bố tôi đã ra sông Hồng gánh nước về tắm cho tôi. Tôi lớn lên theo từng mùa của con nước vơi đầy....
Xe của đoàn đến Tam Đảo thì ánh ngày đã chạng vạng. Sau khi nhận phòng. Mình mở cửa sổ cho thông thoáng thì thấy một đàn khỉ lông vàng khá đông đang ồn ào ăn những trái chín ở một cây sung lớn. Thấy bóng người, lũ khỉ có vẻ cảnh giác....
Con dâu thứ sắp sinh em bé đầu lòng, nên từ hơn một tháng nay, nó luôn đi ngủ trong tư thế sẵn sàng. Quần áo mặc nguyên bộ, bảo đảm, chỉ cần choàng thêm cái áo khoác là chạy được. Điện thoại, kính lão để ở ngay đầu giường, chế độ chuông báo to nhất có thể, cùng với điện sáng cả đêm....
Buổi sáng Mặt biển Êm ái Như chiếu trải Những hòn đảo Bày đồ chơi Như những ông tiên Ngồi đánh cờ Đầu tóc bạc phơ Buổi trưa Sóng nhấp nhô Trập trùng như núi Như rất nhiều chú bộ đội...
Có những tình bạn bắt đầu từ thuở tóc còn hoe nắng, chân đất chạy lon ton trên con đường làng đầy bụi khi trời nắng; lầy lội khi trời mưa cùng những ổ gà, sống trâu khiến người ngồi xe xóc nảy nổ đom đóm mắt....
Có một ngôi nhà nhỏ. Đồng lương hưu còm để tự lo khi tuổi già đã đến. Một người bạn tâm giao để lặng lẽ đi bên nhau qua bao buổi chiều. Niềm vui ít lắm nên không chỉ dè sẻn mà cùng tạo ra niềm vui… Thế thôi!...
Trong dòng chảy hối hả của cuộc sống hiện đại, có một mối quan hệ vẫn luôn tỏa sáng như ngọn đèn ấm áp, bất chấp mọi "khoảng cách" mà thời gian tạo ra: Đó là tình yêu thương vô bờ bến giữa ông bà và con cháu....
sau cùng tôi cũng nghe thấy những phím đàn những ngón tay những ngọn sóng những chiêm nghiệm đã cất lên rồi tiếng xuân về mặc những buổi chiều rêu phong u ẩn cuối vườn có nụ hoa chưa kịp nở...
Bật que diêm hy vọng Trong chiều mưa cuộc đời Lửa bén vào kỷ niệm Soi ký ức đầy vơi. Dăm ba niềm vui nhỏ Trôi trên biển nỗi buồn Gió ơi đừng thổi nữa...
Năm 2025 – giữa bao biến động của đời sống thường nhật, giữa nhịp mưu sinh hối hả và những đổi thay không ngừng của thời cuộc – ngôi nhà chung mang tên Nhà Búp vẫn lặng lẽ thắp lên những đốm lửa ấm áp của văn chương....
Khi viết về Mẹ, nó đã vô tình chạm vào điều không định viết… Nhưng nó đã có lời hứa với mình hôm tròn 5 hoa giáp, vì vậy, chạm lại một xíu thôi, để tri ân những người đã ở bên nó lúc khó khăn năm 2006...
Cu Lành cầm con dao lụi hụi đào gốc cây đu đủ. Mồ hôi chảy túa ra, nó lây tay áo quệt ngang mặt rồi lại tiếp tục đào chăm chú. Giống đu đủ này là đu đủ Trung Quốc, quả to bằng cái giành tích, cả nhà cu Lành cũng chỉ ăn hết nửa quả....
Chiều sa cánh chim đen lả tả giữa trời xô vào núi vấp vào mây nát vụn - cuộc tình treo! một chuỗi khổ đau lắc lư ngọn gió điên cuồng sầu xuyên nhói ngực thổn thức - thổn thức...
Hồn quê trong tôi bắt đầu từ giàn hoa mướp vàng ươm bên bờ dậu cũ. Sắc hoa vàng tươi vui đến mức tôi có thể đứng ngẩn ngơ miên man ngắm những bông hoa ấy hàng giờ không biết chán....
Năm ấy, thị xã bị đánh phá ác liệt. Tôi còn là cô bé học lớp hai. Một buổi chiều, đoàn dân công ở Kiến Xương đến Thị xã mang theo cuốc, xẻng, dao, súng, chắc là họ đào hầm và sửa đê. mẹ tôi nhận để một chị dân công đến trọ. Thoạt nhìn chị thôi thấy hơi sờ sợ....
Giá như biết trong cuộc đời còn mất Chỉ cách nhau vài ba phút dỗi hờn Người xa người vì những lỗi cỏn con Để giờ tiếc những gì trong quá khứ Em lại ước giờ được anh tha thứ...
Nhà Búp xin hân hạnh giới thiệu với các bạn tác phẩm mới "Những ngày tươi đẹp" Tập truyện, ký của Trần Thu Huê – NXB Văn học, 2025, qua bài viết TRẦN THU HUÊ: MỘT GƯƠNG MẶT VĂN XUÔI TRONG TỐP ĐẦU “CÁC NHÀ VĂN NHÓM BÚP" của Nhà thơ KIM CHUÔNG, Nguyên Phó Chủ tịch Hội Văn học Nghệ......
Có thể nói, “Lớp Đào tạo, Bồi dưỡng các em thiếu nhi có năng khiếu sáng tác văn học của Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình” được khởi xướng đầu tiên và trước nhất trên đất Việt, từ những năm 1976 – 1990, đã để lại màn minh tinh “Khuê văn - Khiêm nhường, vọng vang” trong lịch sử “Bầu trời văn chương”......
đã cuối năm rồi sương mềm thôn dã trung du thườn thượt những triền đồi đi dọc những dốc nghiêng gập ghềnh khuất nẻo nỗi lòng lênh loang sương khói phất phơ cùng gốc cọ bờ lau chiều cuối năm đồng đất chông chênh một mùa son rỗi...
Khu nhà cha có F0 Con không sang được nhớ mong từng ngày! Ngắm nhìn mãi bức ảnh nàyCha cười thật đẹp, thật vui, thật hiền! Khu nhà cha có F0. Chỉ một thông báo ngắn ngủi thôi mà như kéo xuống giữa hai cha con một bức tường vô hình....
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



