
- Sáng tác mới

Trong cái hang đầy cỏ dại, chú dế đang co ro nằm đó. Một cơn gió nhẹ thoảng qua làm chú giật mình. “Ôi! Âm thanh gì kéo dài thế nhỉ? À! Đó là bài ca mùa xuân mà! Mọi người chắc vui lắm còn mình thì đang đói run lên đây”....
Vừa thấy bóng Tuấn đến lớp, các bạn đã ùa ra trêu chọc: - Tuấn "sứt" chúng mày ơi, Tuấn "sứt" này! Tuấn không nói, cúi mặt bước tiếp vào lớp. Nhìn thấy thế, tôi chạy ra, nắm lấy tay Tuấn, lừ mắt nhìn các bạn. Suốt buổi học hôm ấy,...
Một tiếng kêu đột ngột vang lên ngay ngã tư đường Lê Lợi. Cả đường phố đột ngột im lặng, mọi con mắt nhìn về chỗ có tiếng kêu vừa rồi....
Cứ mỗi lần nhìn lên bầu trời lộng gió, trong vắt, bé Hà lại nhớ đến bố. Bố bé là phi công mà. Bố đi lâu lắm, đến Tết mới về cơ. Mẹ bảo thế! Nhưng mà mỗi lần bố về thì bố mang cho bé biết bao nhiêu là quà!...
Trời hè oi ả, mặt trời đổ lửa xuống vườn trưa im ắng. Tiếng vo ve của chú ong bầu cần mẫn đi lấy mật. Vài chú chim trong tổ há mỏ thở, trầm ngâm nhìn ra ngoài như đang suy nghĩ điều gì....
Hơn hai mươi năm, trong số hai trăm “nhà văn nhí” đi qua “lò luyện văn chương” của Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình (1976 – 1998), Nguyễn Quốc Huy được triệu về “Lớp đào tạo, bồi dưỡng các em thiếu nhi có năng khiếu sáng tác văn học” từ bài thơ “Biển Đồng Châu” Huy gửi về Hội....
Có lẽ từ ngày nào đó thật xa xôi, Ngày ấy Mặt Trời còn rất trẻ, Thiên không xanh, trong xanh đến thế, Mây ngũ sắc thơm những tinh cầu, Những tinh cầu dậy mùi táo chín… Ngày ấy mây trắng như tinh,...
Ký ức tuổi thơ của tôi có một góc rất dịu dàng, luôn hiện lên trong những buổi sáng tinh mơ, khi sương còn đọng trên những tàu lá chuối ngoài vườn, khi nắng mới chỉ vừa chạm nhẹ lên giàn thiên lý trước hiên nhà....
Dung lên bảy. Bố Dung là bộ đội ở biên giới. Bố đi đánh giặc lâu lắm rồi, từ hồi Dung còn ba tuổi. Ở nhà chỉ còn có bà, mẹ và Dung. Mẹ làm công nhân xây dựng. Sáng sớm, mẹ dắt chiếc xe đạp đã cũ, mặc bộ quần áo công nhân bạc màu, ra ngõ dặn với vào:...
Hơn hai mươi năm, trong số hai trăm “nhà văn nhí” đi qua “lò luyện văn chương” của Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình (1976 – 1998), Nguyễn Quốc Huy được triệu về “Lớp đào tạo, bồi dưỡng các em thiếu nhi có năng khiếu sáng tác văn học” từ bài thơ “Biển Đồng Châu” Huy gửi về Hội....
Hồi bé mình bị mê mùi hoa khoai nước. Thề với cả nhà, thơm vô cùng tận luôn. Mà không biết tả thế nào. Nó kiểu thơm ngát ý, không nhẹ như hương bưởi hay hương sen ,cũng không nồng nàn quá làm người ta sợ như hoa sữa. Không kiêu kì như hoa hồng nhưng mà thơm ngất ngây luôn......
Phòng trà nhỏ của tôi vẫn lặng lẽ đón những vị khách phương xa, những con người đến rồi đi, nhưng đôi khi để lại những rung động rất khó gọi tên. Một chiều mùa đông, nắng nghiêng qua khung cửa, rơi xuống mái tóc vàng óng, bồng bềnh của cô gái Thụy Điển....
Biển Đồng Châu. Vâng, đó chính là dải đất trên quê hương Tiến Hải, Thái Bình yêu dấu của chúng tôi. Bãi biển này cũng đã từng để lại trong tôi một ấn tượng khá đậm nét. Sáng sớm hay trưa hè, nước thủy triều chưa lên, từng đợt sóng lăn...
Con trai yêu quý! Trước khi trò chuyện riêng với con, mẹ muốn chia sẻ đoạn trò chuyện của mẹ với một vài chị em rất thân của mẹ. Trong mắt mọi người, mẹ là người mẹ thành công trong nuôi dạy các con trai....
Thói đời quen rái dạ Người lạ rái áo quần Đo lòng bằng ánh mắt Thử dạ bằng nghĩa nhân. Có một anh thày giáo Nhà nghèo ở làng Đông Mỗi buổi đi dạy học Phải xuống đò qua sông....
“Ve! Ve!” Đó chú ve sầu quen thuộc đã mở hòm lấy cây đàn vi-ô-lông ra chơi bản nhạc mùa hè rồi đấy! Hè này chúng mình vui biết bao nhiêu! Vui không phải vì cái nắng năm nay rực rỡ hơn, ve sầu dạo nhạc hay hơn mà còn vui vì chúng mình được hít...
Con yêu dấu của mẹ! Hôm trước khi con gọi cho mẹ, chúng ta đang cách nhau nửa vòng trái đất. Lúc con hỏi: Con nên làm gì khi biết mình không được yêu hả mẹ Mẹ thật sự không kịp nghĩ gì, cũng chẳng nói được gì. Ngay lúc ấy, tim nhói đau, hai giọt lệ chắt từ bao giờ tự lăn trên má....
Ồ! Lạ chưa sông Ngân Sáng trăm nghìn con mắt Suốt đêm hè không tắt Thao thức với trời đêm Sông Ngân ơi! Sông Ngân Xa xăm chi nhiều vậy Suốt đêm dài không ngừng Dòng sông đầy dòng chảy...
Ở cạnh nhà tắm cơ quan có một giàn mướp xanh. Những cây mướp mập mạp thi nhau leo trên giàn tre, lá xanh xòe ra hớn hở. Nhìn kỹ giàn mướp ta thấy xen giữa những cây mướp khỏe mạnh, cứng cáp lủng lẳng những quả...
Có những điều trong cuộc đời này, ta chỉ thật sự thấu hiểu khi đã đi qua một quãng rất dài của trưởng thành. Và tình yêu của mẹ là một điều như thế – lặng lẽ, âm thầm nhưng sâu thẳm như biển, bao la như bầu trời không bao giờ khép lại....
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



