
- Sáng tác mới

Dạ vũ mùa hè. Sau những điệu nhảy latin sôi động tôi rời sàn ra sân hóng mát. Mấy người đang rôm rả trò chuyện. Tôi sà vào một góc bàn trống và bắt gặp một gương mặt mới - Hải - một người đàn ông có học thức, vầng trán vuông, sáng và đầy đặn,...
Trần Thu Huê sinh ra và lớn lên ở huyện Kiến Xương – Thái Bình, còn quê tôi ở vùng ven biển Thái Thuỵ, tuy cách nhau chỉ hơn 40 cây số nhưng với điều kiện giao thông của 50 năm về trước thì đó quả là một sự xa xôi, cách trở. Nghe tiếng Thu Huê từ...
Sau lập đông, tháng Mười âm lịch, năm nào cũng vậy, nó NHỚ NHÀ, NHỚ BA MẸ thật nhiều. Nó sinh ra ở thị xã, đúng năm giặc Mỹ leo thang bắn phá miền Bắc. Nghe Ba Mẹ kể, lúc đó nhà nó ở ngay chân cầu Bo, lúc nghe bom thả sập cầu, mẹ nó từ Bưu điện tỉnh chạy về, thấy nó vẫn trắng, tròn, ngủ say trên......
Hà Nội những ngày đầu đông mang trong mình một vẻ đẹp dịu dàng và lặng lẽ, như một bản tình ca được dệt bằng sương, gió và ánh sáng. Buổi sáng thức dậy, ta thấy một lớp sương mỏng manh phủ lên từng mái ngói, từng nhành cây, từng con phố nhỏ....
buông sóng sánh nắng vàng rắc cồn cào bão tố mùa thu lướt qua như con tàu trồi lên từ sóng rồi vĩnh viễn rẽ xuống miên man dưới đáy sâu những vỏ tàu xác xơ chôn mình trong cát những mảnh vỡ mỏ neo đêm đêm mơ đoàn tụ...
Một loại tro. Vậy thôi. Chẳng hiểu trên thế gian này đã có ai từng làm cái công việc chẳng giống ai, là nhen lửa để đốt thành tro những cánh hoa hồng. Chỉ biết rằng, trong cuốn tiểu thuyết nổi tiếng Tiếng chim hót trong bụi mận gai của nữ văn sĩ...
Quà mang từ Hà Nội đã hết. Nhưng còn phải tặng nhiều nơi. Hỏi người phiên dịch ở Beijing nơi nào có bán đồ lưu niệm Việt Nam. Bạn mách ở khu du lịch Xiangshan (Hương Sơn) có bán quà Việt Nam....
Con chào bố trong một giấc mơ thu. Bố ạ, thu về bên con rộn rã lắm, đủ đầy lắm. Thu rơi nhiều lá, lá nào cũng đẹp. Mẹ kể khi còn bé, bé lắm, chưa biết nói... con đã chơi rất lâu với một chiếc lá mẹ đưa. Khi nhà mình ở Rạch Giá con hay chơi một mình trên mặt bể nước. Nơi ấy con gần lá hơn. Những......
Gió bấc chuốt dài bờ lá Lược đi những chiếc lá vàng Mênh mang chân mây xám ủ Hút về dấu cũ Thu phai Khói sương phủ úa bờ vai...
Đâu phải bởi mùa thu Cho cây vườn rụng lá Đâu phải vì chia xa Mà tình thêm cách trở gặp gỡ và chia ly Cuộc đời luôn như thế Lá rụng ngày nay để...
Tổ Quốc trên vai cha rớm máu nơi áo mẹ bạc sờn bao thế hệ hành quân không mỏi mệt bao thế kỷ sục sôi vươn dài những sải tay gừng cay muối mặn vùng lên cùng tre trúc theo bước chân ngựa sắt đuổi giặc thù...
Alena nhắm mắt. Ngón tay cô vẫn run. Phải chăng nó đang tải một luồng điện đã nảy sinh giữa hai cơ thể. Cô thấy ấm, mềm... môi anh thoáng chạm bờ vai. Như một làn sương mơn man...
lấp lóa tuổi thơ tôi những cánh buồm mùa hạ người đi người ở giăng mắc đời sông những mái chèo khỏa buồn vui như sóng những bến những thuyền gặp gỡ chia ly... tôi nhớ dưới mưa thu rêu len lén bậc thềm...
tấm lụa thời gian xúng xính mỏng mảnh tháng mười câu hát cất lên khi chỉ một mình rười rượi ban mai nắng gió đường xưa hoa xấu hổ mưa bóng mây chiều lá đổ...
tấm lụa thời gian xúng xính mỏng mảnh tháng mười câu hát cất lên khi chỉ một mình rười rượi ban mai nắng gió đường xưa hoa xấu hổ...
Chuyên mục Tác giả Tác phẩm của Nhà Búp xin hân hạnh được giới thiệu với các bạn tác phẩm mới - tập thơ & tản văn "Gõ cửa bình yên" của một thành viên Nhà Búp: cô giáo, nhà thơ Nguyễn Diệu Liên qua bài viết của Nhà thơ KIM CHUÔNG nguyên Phó Chủ tịch Hội Văn học nghệ thuật Thái Bình, Tổng......
thu đã đi rất xa câu hỏi cũ không còn vang lên trước thềm lá mới tất nhiên là thế những lá vàng lần đầu rơi xuống không phải những chiếc lá rời cành thảng thốt năm xưa...
Sau tập thơ “Nỗi nhớ nghiêng”, sau bốn năm trời lặng thầm “thai nghén,” lặng thầm đốt lên sức lửa trong bước chuyển tiếp, bước khơi nguồn, khai sáng chính mình, Nhà giáo - Thi sĩ Nguyễn Diệu Liên một thành viên của “Các Nhà văn Nhóm Búp” lại tiếp tục cho ra mắt công chúng bạn đọc tập Thơ & Văn xuôi,......
Mình về thăm bà. Bà đã ngoài chín chục. Lúc bay qua Ấn độ dương, nhìn màn hình trên máy bay thấy thăm thẳm biển, chợt nhớ lời bà: “Qua sông qua đò con nhớ thả xuống mấy đồng tiền xu. Ở nhà có Thổ Công, ra sông có Hà Bá”. Chợt bật cười, mấy đồng tiền xu đang có trong túi, thả xuống sao đây, bà ơi....
Bài thơ “Trăng lên” của Nguyễn Phương Thủy mang một nét rất riêng — mềm mại, nữ tính nhưng lại chứa đựng một sức nén cảm xúc lớn, thể hiện qua cấu trúc điệp từ, nhịp chậm, và hình tượng giàu ẩn ý. Vầng trăng ở đây không chỉ là cảnh vật mà còn là một biểu tượng....
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



