
- Sáng tác mới

Không ngủ được, tôi đẩy cửa bước ra sân. Trời khuya lắm. Bỗng tôi nhận thấy một ngọn điện và nhiều ngọn nữa sáng rực một vùng xa xa. “Đèn gì thế nhỉ”. Sáng hôm sau tôi hỏi cô giáo. Cô cười: Đèn địa chất đấy!...
Quê Loan thuộc vùng Đồng Tháp Mười - nơi mà theo quy luật hàng năm, từ cuối tháng tám âm lịch, có mùa nước nổi tràn về đồng ruộng. Dòng nước đỏ ngầu mang theo phù sa, tôm cá, cuốn trôi phèn mặn, cỏ dại, sâu bệnh... Nhưng cũng có những năm, nước về lớn bất thường, mùa nước nổi trở thành mùa lũ lụt,...
Bài thơ "Hoa Sớm" rút trong tập "Trái tim không ngủ" xuất bản năm 1987, một bài thơ bình dị mà thiết tha, nồng nàn mà kín đáo, tiêu biểu cho bút pháp thơ của Ma Trường Nguyên....
Sau lập đông, tháng Mười âm lịch, năm nào cũng vậy, nó NHỚ NHÀ, NHỚ BA MẸ thật nhiều. Nó sinh ra ở thị xã, đúng năm giặc Mỹ leo thang bắn phá miền Bắc. Nghe Ba Mẹ kể, lúc đó nhà nó ở ngay chân cầu Bo, lúc nghe bom thả sập cầu, mẹ nó từ Bưu điện tỉnh chạy về, thấy nó vẫn trắng, tròn, ngủ say trên......
Ông Ngoại quanh năm đặt một chiếc đó lớn chắn ngang con mương nhỏ chảy phía trước nhà. Đêm qua mưa to nước mương chảy xiết. Đến gần trưa ông mới đổ đó. Chiếc giỏ đó rất nặng. Cò Bé phải giúp ông một tay mới khiêng về sân được....
Với chúng tôi, chị Trần Huyền Tâm là người chị lớn của nhóm Búp Trên Cành. Không phải do Chị nhiều tuổi hơn, vì Chị chỉ hơn đám em út tụi tôi một vài tuổi; Chị cũng không cao lớn, chỉ nho nhỏ, xinh xinh; giọng nói thì cứ chậm rãi, nhỏ nhẹ, khi nói thì ánh mắt cứ lấp lánh như biết cười....
Tôi may mắn được đọc tập “Hà Nội ngày con xa” từ lúc còn là bản thảo, đang trong hành trình trở thành tập sách mới của Nguyễn Thị Toán. Tác giả thân quen nên có thể dễ đồng cảm, dễ hiểu hơn chăng? Vâng, đúng đó là một “lợi thế” của người đọc....
"Ngày ấy cô đi em nhớ cô nhiều lắm"* Thấm thoát nửa đời cô đã bỏ sau lưng. Lời nói của em qua rừng sâu, núi đá Qua muôn ngàn con sóng vỗ biển khơi Qua gió, qua mây, qua bao chiều da diết nắng...
Lúc thi tuyển, Hội đồng tuyển dụng có Lãnh đạo Vụ Tổ chức cán bộ, Lãnh đạo khối cơ quan Bộ, Lãnh đạo Văn phòng, lãnh đạo Phòng Tổng hợp và các chuyên gia ở hai lĩnh vực đó, cao hơn còn có...
Nếu không có ngôi nhà thực sự ở Hà Nội, bạn đừng mong có một hàng xóm thực sự. Đó là những gì nó nhận thấy trong ba năm phiêu dạt đến chục lần chuyển nhà, làm khách trọ của Phường Quan Hoa, Dịch Vọng, Nghĩa Tân...
Rồi chuyện nhà của Ba Mẹ, truyện trường nó với những đồng nghiệp ở quê, truyện nó học thạc sĩ, truyện lũ trẻ con thích nghi thế nào khi lên Hà Nội, nhiều nhất là câu chuyện về hai bé sinh đôi khi sang ở với Bố....
Thời thơ ấu của Trần Thu Huê và tôi gắn bó bên nhau đẹp như miền cổ tích dành cho những đứa trẻ nhà quê quen đầu trần chân đất.Mùa hè năm 1976, sau khi thi học sinh giỏi văn toàn quốc, chúng tôi được Ty giáo dục tỉnh Thái Bình giới thiệu cho Hội Văn học nghệ thuật tỉnh tuyển chọn về lớp đào tạo sáng......
Tôi cũng là kẻ tập toọng viết văn viết thơ. Nhưng nhạc thì chịu, không hiểu gì cả. Người nhạc sĩ là người kể chuyện cuộc đời bằng âm thanh bằng những câu chữ rất ngắn mà vẫn làm cho mọi người hiểu được không gian, thời gian, cốt truyện, cung bậc cảm xúc theo trình tự logic....
Tháng trước, nhân lúc cả nước bàn chuyện sáp nhập tỉnh, nó viết lại vài kỉ niệm về Mẹ và Quê hương, về ngôi nhà ngói 3 gian có chiếc sân dài, rộng; về ngõ nhỏ có cây si già, rễ chìm, rễ nổi, dây tơ xõa xuống như mớ tóc dài, xoăn xù chằng chịt qua năm tháng, về giấc mơ nó gặp tai nạn ngã bật ngửa,...
Có một ông Vua già Di Chiếu cho Thái tử Để cho con ba thứ Trước khi người băng hà. Túi lắc ra tiền vàng Sáo thổi ra binh lính
Và một Thắt lưng da Dắt người theo ý định. Rồi Thái tử lên ngôi Muốn đi tìm Hoàng hậu Nghe tin nước láng giềng Công chúa như người mẫu....
Trước câu hỏi phỏng vấn: "Cảm nhận về con người" Nhà hiền triết thế giới Plato đã trả lời: "Họ cảm thấy buồn chán Trong tuổi thơ, và rồi Vội vã lúc trưởng thành Xong lại tiếc tuổi thơ......
Để làm được việc biết rõ là bản thân mình biết và không biết gì thì thực ra không cần bản thân phải khách quan vì ta vốn không lừa được bản thân mình. Quan trọng là dũng cảm thừa nhận việc mình không biết gì. Thừa nhận thì sẽ nhận được sự hỗ trợ tận tình....
Cuộc đời thật ngắn ngủi Nhiều thử thách, đớn đau Dành nhiều nhất cơ hội Để sống, yêu thương nhau... Hãy đối với cha mẹ Bằng tấm lòng biết ơn! Với anh em, tri kỉ...
Càng già càng cảm thấy Không nên nói gì nhiều Thay vì tự cảm nhận Sẽ thấm thía nhiều điều... Không nên quá kỳ vọng Vào ai, bất cứ gì! Cứ vui vẻ mà sống Tùy duyên đến hay đi......
Trong cảm nhận của tôi cuốn sách thứ 13 của Trần Huyền Tâm “Lưng túi gió trăng” là “Những trang viết tỏa sáng của trí tuệ và thấm đẫm ân tình ấm áp của một Trái tim có nắng”. Cuốn sách tập hợp nhiều bài lý luận phê bình văn học của cô....
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



