
- Sáng tác mới

Vào thu Bính Ngọ 2026 này, chúng ta thật sự vui, chúc mừng Bùi Lan Anh – Một “thành viên” của các “Nhà văn Nhóm Búp” đã “trình làng” tập Thơ mang tên “Lá hát”. Tôi nghĩ, với ấn phẩm văn chương, “viên ngọc quý” của Bùi Lan Anh, của cả “gia tài Nhà Búp”, lẽ ra đã có mặt sớm hơn trên văn đàn Thái Bình,......
Trời trung du xanh như tán cọ xoè Đi chưa hết xanh non vườn mía rộng lúa và sắn, thung tiếp đồi xanh rợn Gặp vườn nhà xanh cây trái sum suê...
Một hôm, chú Quang đi công tác về mua cho chúng tôi nhiều quà nhưng tôi thích nhất một chú lợn đất. Chú Quang bảo: - Cháu có thích không?
Tôi cảm ơn chú rồi chạy vào buồng nâng niu ngắm nghía một chú lợn đất thật đẹp....
Đối với một thị trấn nghèo nàn như chúng tôi thì bóng cao su thường hiếm, chúng tôi chỉ được dùng những quả bóng nhựa bé hay quả bưởi khô nướng chín, chứ không được đá bóng cao su. Vậy mà chúng tôi vẫn chia bè và đá. Các trận đấu gay cấn lần lượt diễn ra thoải mái…...
Có những tập thơ được đọc bằng mắt. Có những tập thơ được đọc bằng trí. Nhưng cũng có những tập thơ buộc người đọc phải lắng lại, để đọc bằng một thứ cảm thức sâu hơn, gần với trực giác, gần với tâm linh....
Có những ngày bầu trời như khoác lên mình một tấm áo màu xám bạc. Mây thấp, gió lạnh len qua khung cửa, những hàng cây ngoài phố đứng im lặng trong màn sương mỏng. Mọi thứ dường như chậm lại, và lòng người cũng bất giác trùng xuống theo tiết trời u ám....
Hà Nội ồn ào và chật chội quá rồi. Ở vùng ven đô như nhà mình đi cả xóm cũng chẳng thấy mấy bóng cây xanh. Cứ nắng chang chang, chỗ nào cũng tường gạch, chỗ nào cũng bê tông. Nhà không có vườn, không cây xanh nhiều hơn nhà có sân, có vườn....
Người ta sinh ở trên đời Có thua có thắng thế thôi…sợ gì Có đường sẵn thì cứ đi Không đường ta mở để đi tới cùng...
Gà mái của bé Tuấn ấp được mười chú gà con. Những đôi mắt gà đen bóng như hạt cườm nhìn Tuấn không chớp. Những cái cánh ngắn cũn cỡn vẫy vẫy. Những cái mỏ xinh xinh vàng khươm....
Mẹ hiền lành tần tảo Thờ chồng, ở với con Trong một ngôi nhà nhỏ Nương tựa nhau sớm hôm. Một năm nọ mẹ bệnh Không có tiền thuốc thang...
mùa hạ vốn dĩ thuộc về sen cánh mỏng nhụy vàng xênh xang đầm nắng bồng bềnh bốn bề mây trắng ban mai dậy khúc bằng lăng như giông gió thốc vào tim chùm phượng đỏ đóng đinh màu dĩ vãng...
Bình minh trên đảo Yến biển lặng cả lời ru. Hàng thông reo cùng gió xanh Vũng Chùa ngàn thu....
Gieo câu thơ xuống cánh đồng Nở bông cúc hồng rồi bông cúc tím Em có hái không? Thời gian hoá đá Tóc bạc rồi mắt vẫn trong veo Ta vẫn khắc hình em vào đó...
Băn khoăn hỏi bạn sao Hạ cứ như xưa…? nắng trộn gió mưa, tiếng ve trưa cười hả hê trên đầu chùm phượng vĩ Hạ già rồi mà trẻ trung thế nhỉ…?...
Bán vội vã quả đồi xanh mát mắt Những búp chè dù nát vẫn còn thơm Vải thiều chín lăn hồng ngõ vắng Ngọt theo gót chân khoả xuống bóng trăng non...
Trong lịch sử văn học Việt Nam, thể thơ lục bát không chỉ là hình thức nghệ thuật, mà còn là một biểu tượng văn hóa. Lục bát ra đời từ ca dao – dân ca, từ lời ru của mẹ, từ tiếng hát đồng dao của trẻ thơ, từ nhịp thở của đồng quê....
Nhà văn Tùng Điển là bạn rất thân của nhà thơ Kim Chuông - thầy giáo dạy tôi viết văn làm thơ thời thơ ấu khi tôi được theo học trong nhóm “Búp trên cành” tại Hội Văn học nghệ thuật Thái Bình....
Mồ côi cả cha mẹ Anh em sống với nhau Ngày hai lần đỏ lửa Không có cháo thì rau. Khoẻ mạnh nhưng cục tính Rất tham là người anh Dáng gầy gò yếu ớt...
Nhà có năm chị em gái. Chị cả 1955, mới qua tuổi 70. Chị hai 1958, đợi thêm 2 năm nữa mới vào thất thập cổ lai hy. Nó 60++, em liền kề kém 3 tuổi, em út 1972, 50+, thua chị cả 16 năm, kém chị hai 14 tuổi,...
Giông gió đến từ trời tháng bảy áo tơi sũng nước đêm dặm vào lòng tiếng lá reo sướt mướt không bóng dáng mặt trời cháy bỏng phía hoàng hôn chứa chan nước mắt trời cao...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



