
- Góc chia sẻ

Chạm tay vào những đóa hoa hồng
Không phải lúc nào đất dưới chân bạn cũng nở hoa. Con đường nào cũng có những đoạn chông gai, như bầu trời có ngày mưa giông, có ngày nắng ấm. Liệu bạn có đủ dũng cảm, đủ tự tin, đủ nghị lực để nhìn thấy hoa hồng mà bước qua chông gai. Lùi lại đằng sau đồng nghĩa với việc đầu hàng số phận hay tiếp tục dấn bước dù biết chắc chông gai sẽ làm đôi chân...
Hương quê
Ấy có về quê mẹ buổi tiễn đông? Khi nàng xuân chạm bụi hồng trước ngõ Cây bưởi cuối vườn nụ đầu vừa ló Phảng phất thơm quyện khói bếp tranh nghèo
Mẹ tôi mùa xuân cũ
Cuối năm Khăn nhung mẹ quấn vành dây Áo nhung Hà Nội Mẹ đi lể chùa Tuổi thơ én liệng như mơ Gió giao mùa rộn bên tờ lịch bay
Ngày xưa…
Không hiểu sao tất cả những gì thuộc về "ngày xưa" tôi đều nhớ, mà nhớ dai cho tới tận bây giờ. Đó là những ngày đi học. Lúc đó ai cũng nghèo, nghèo đến cơ cực. Lũ trẻ chúng tôi ngồi trong lớp có đứa bụng còn réo ọc ạch vì đói. Ấy vậy mà đùa khỏe không ai bằng.
Bà nội
Bà nội tôi 94 tuổi, móm mém chẳng còn cái răng nào nhưng vẫn ăn được bánh đa, mỗi ngày vẫn chăm mấy đứa chắt, đi bộ giữ sức khoẻ và đặc biệt rất minh mẫn. Mỗi mùa đông, Bà nội vẫn vận cái áo len và cái khăn nhung tôi mua tặng 15 năm về trước. Bà nội vẫn thích giản dị vậy thôi.
Xuân ở làng Thượng Văn
Sáng ba mươi tháng mười một lịch trăng, bố tôi lọm cọm thuê xe lên Biên Hòa thăm ông bạn già vốn là nghệ nhân chuyên vẽ hoa văn trên gốm sứ. Chiều, người về, gọi lũ cháu lễ mễ khiêng từ xe xuống một gốc mai già. Người giữ khư khư trước ngực một bó tranh. Tôi trịnh trọng đặt cây mai vào cái chậu lớn.
Canh cá rô Thái Bình
Thái Bình nổi tiếng với du khách gần xa nhờ món quà sáng quen mà lạ “Canh cá rô”, hay còn được biết đến với cái tên “bánh đa canh cá rô đồng”. Lạ vì cái tên rất gợi, với sự kết hợp của những sản vật không dễ kết hợp. Quen là bởi khi ăn, người ta cứ thấy hương vị này đã ở mâm cơm gia đình, và chúng ta đã thưởng thức lâu rồi. Người xa quê hương, nghe...



