
- Sáng tác mới

Em có về với tháng Tư
Em có về với tháng Tư hoa Loa kèn trắng miên man thềm phố vắng Chưa ngớt mưa xuân đã bừng sắc nắng Và ngập ngừng Mùa hạ ngập ngừng sang....
Chào Tháng Tư
Bỏ lại vui buồn trong nỗi nhớ tháng Ba Tháng Tư về nắng dịu dàng quá đỗi. Tháng Tư về hoa loa kèn nở vội Trắng muốt, tinh khôi chào đón khúc giao mùa.
Sau...
Sau mùa gặt, cánh đồng hoang Sau giàu có lá, bần hàn cỏ hoa Sau non trẻ tới tuổi già Sau tài hoa thực, mới là tài năng? Sau tròn, lá lúa vầng trăng Sau cay đắng ẩn lời răn thật thà
Tản mạn miền sương khói
Tôi còn nhớ như in cái ngày đầu tiên của tháng Tư năm 2001, khi tôi đang công tác xa nhà. Bạn thân gọi điện thoại, nghẹn ngào thông báo nhạc sĩ thần tượng họ Trịnh vừa qua đời. Một khoảng lặng bao trùm. Ngay tối đó, lũ chúng tôi tụ lại bên nhau cùng hát vo các bài hát của ông mà chúng tôi thích. Đã từng nhiều lần chúng tôi hát như thế.
Tây Tạng huyền bí
Người ta thường nói Tây Tạng là huyền bí bởi vì hết thảy cảnh sắc, trời mây, con người và văn hóa ở đó quá khác biệt với những gì ở cõi chúng ta. Cách sống, cách làm việc, cách tu luyện và đức tin của người Tây Tạng có thể nói là nằm ngoài sức tưởng tượng của chúng ta. Đường đi Tây Tạng cũng thực sự là khó khăn
Tôi thấy
Tôi thấy tôi trong quán trọ trần gian Giá áo, túi cơm, quay cuồng, chật vật Khi chén rượu nồng, cà phê phiêu ngất Danh, lợi, tiền, tài, hỉ, nộ, sân, si. Thân khô gầy xao xác kiếp ve ve Tôi rút ruột hát tiếng đời bỏng rát
Một mình gỡ nỗi chênh chao
“Đối cảnh sinh tình” hay “tự cảnh sinh tình” là việc tâm của chúng ta bị dẫn động khi đối mặt với một tình thế hay cảnh vật. Chúng cũng có thể đơn giản chỉ là một ý nghĩ, một lời nói, một ca từ, một câu thơ. Chúng như chất xúc tác, như muối rắc vào đầu ta, vào tâm ta, như nhắc nhớ ta phải ngoảnh nhìn, phải hoài niệm.



