
- Sáng tác mới

Chia xa một kỷ niệm
Mình về nhé Anh Nắng đang tắt Những con sóng lẫn vào đêm sẫm Thành phố bên sông mờ xa vời vợi Lặng yên như chìm vào giấc mơ. Mình về nhé
Lời hát từ dòng sông
Em níu hoàng hôn vội tắt thắp sao trời từ vệt nắng sót chân mây gieo vào đêm câu thơ vụng dại chất chứa cả một miền yêu. Anh thôi tiếc tháng ngày qua
Nói Với Con
Mẹ dắt con đi dọc Việt Nam, quê hương mình Nơi những con sóng ngày đêm khắc khoải vỗ bờ đất Mẹ Nơi hàng dừa xanh biếc lá, vi vút gió ngàn xưa Nơi từng miếng đất, từng hòn sỏi thấm đẫm máu, mồ hôi cha ông ta nhiều thế kỷ.
Kỷ niệm lần đầu đến Chùa Keo
Mùa hè năm 1984, khi ấy tôi vừa tròn mười một tuổi. Đó là mùa hè đầu tiên sau khi hoàn thành bậc tiểu học, cũng là mùa hè đặc biệt nhất trong tuổi thơ khi tôi được tham dự Trại sáng tác văn thơ thiếu nhi do Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Thái Bình tổ chức.
Tuổi tác có đáng sợ?
Ai rồi cũng đến lúc già Mắt mờ, chân chậm ấy là hiển nhiên Cho dù lắm bạc, nhiều tiền Cho dù có được thuốc tiên, lộc trời Đã là quy luật con người
Đóa tâm hương
Bao năm chung bóng rồi xa vắng Từ lâu cô quạnh với khói hương Bao lần gọi anh trong thầm lặng Nỗi nhớ dường như chạm vô thường? Ngày giỗ anh nén nhang thơm thắp Khói mong manh nối đất cùng trời
Viếng thầy
Lặng ngồi nghe tiếng sâu thẳm của đêm Một người thân của tôi vừa trở về cõi Phật Dù biết thế gian vô thường không chắc Giữa câu niệm cho Thầy vẫn dừng lại nhói đau. Tích tắc tiếng đồng hồ có đo được lâu mau?



