- Sáng tác

Gác bếp
Bình minh lên Chống chếnh rã rời vì tiếc Em thập thững bước ra và lần hồi nhớ Đây cái bàn từng đón ý trung nhân Mời nước ấm và miếng lê giòn ngọt. Rồi tới con đường


Khỉ và Sư tử
Có đôi vợ chồng nọ Tới vườn thú tham quan Họ thấy cặp khỉ độc Âu yếm nhau hân hoan... "Ôi thật là lãng mạn! Cử chỉ đầy yêu thương..." Vợ xuýt xoa cảm thán Chút ghen dỗi đời thường...


Giây phút
Đã đến rồi giây phút ấy Những đêm hoang sơ Những niềm lo sợ Lèn lạch trong mơ Mười năm ngẩn ngơ Từng ngày bám những bơ vơ bụi bặm Những việc thường Phủ lấp vết thương


Chuột nhà và chuột đồng
Ngày xưa có hai Chuột Sống với nhau rất thân Chuột nhà là lãnh đạo Chuột đồng là nông dân. Chuột đồng sống đồng ruộng Đói bụng thì Chuột ăn Khát thì Chuột uống nước Rét thì quàng thêm khăn.


Nhớ
Nhớ người đem gió đi chôn đem sương đi đốt đem hồn ra phơi Nhớ người đếm hạt mưa rơi Mưa bao nhiêu hạt, thương người bấy nhiêu


Ru mình
À ơi nào ngủ đi thôi Năm canh sắp cạn, vành nôi sắp đầy Tay nào còn níu trong tay Hồn nào còn vướng víu say với hồn Nửa đời chưa tắt nguồn cơn Mưa tan, nắng nhạt, gối chồn, chân đau Đã phơ phếch bạc mái đầu


Về với em
Sớm mai anh lên đường Đêm nay mình đặt chuông báo ngủ. Anh thức giấc trong tiếng loài chim đêm em thích Vút lên, đi ngang kéo dài rồi từ từ nhỏ lại Xếp vào hành lý Hộp thuốc sợ anh quên Em nhắc luôn đặt sẵn trên bàn Trong tầm tay mắt.
