
- Sáng tác

Thế giới trong hạt cát
Ta trở về thế giới riêng ta Thế giới thiên kim lung linh hạt cát Biển thuỷ tinh, Biển xanh trong vắt Sóng ngủ quên trên ấm cánh mây mềm. Ta thấy em muôn muốt trắng Loa Kèn Nở thao thiết giữa lòng người đang Tết.
Tiếng thì thầm trên phố chiều nay
Tôi đi qua những ô cửa sáng đèn Chiều cuối tuần người xe hối hả Chỉ những hàng cây bình yên lặng lẽ Chờ đợi gió về hát khúc du ca Sao Mùa đông chưa kịp rời đi Mà nắng hạ đã ào về trước ngõ
Ngẫm
Giở hồ sơ ra đọc Đầu óc cứ rối tinh Thôi rồi đành gấp lại Để lặng yên với mình Thử lướt vài trang web Rặt những chuyện tầm phào Quay về thơ với phú Lại thấy lòng chênh chao
Câu thơ viết chửa thành lời
Mệt lòng gấp lại hồ sơ Mà thương thân chủ lửng lơ phận người Bao dung suốt nửa cuộc đời Ai hay... một phút họa rơi trắng đầu ! Đường xa nắng dãi mưa dầu Nào ai biết được nông sâu lòng người
Quê tôi hai mùa mưa nắng
Nửa đêm tỉnh dậy đắp chăn Sáng mặc áo khoác ngồi ăn cũng vừa Cởi trần bật quạt buổi trưa Chiều đun nước tắm nếp xưa vẫn là Miền Đông đất đỏ quê ta Hai mùa mưa nắng đậm đà núi sông
Chuyện của cún
Bố được nghỉ cuối tuần Mang về con cún nhỏ Chinh đón bạn từ ngõ Tung tăng cùng vui chơi. Lấy dây đo đầu đuôi Rồi vứt ra gốc khế Ông bảo làm như thế Để cho nó dễ nuôi.
Tuổi già sợ chi
Tuổi già sợ nhất điều chi? Sợ lúc trái gió, sợ khi trở trời Sợ bệnh tật quấn quanh người Sợ tiền không có, ai thời cậy trông? Sợ con cháu chẳng vừa lòng Già yếu lập cập, nói xong quên rồi!



