
- Sáng tác

Mắt giai ơi
Đã là tộc Việt giai ơi đi tìm cái lạ rong chơi của rừng Bản Thái sâu tít trong thung nọong xinh mấy sống lưng chừng tầng mây, Nhìn nhau mắt cứ ngây ngây
Trách
Anh Không trách Khi em chở hoàng hôn Vào nỗi nhớ của anh Chở Cả dòng sông tuổi học trò Vào bến bờ câm lặng Chở Cả mùa thu vàng Đầy nắng lên trời Nhưng Anh sẽ trách Và sẽ trách suốt cuộc đời
Quê hương (I)
Quê hương tôi là một dòng sông nhỏ Chảy ngang làng như dải lụa mong manh Quê hương tôi là tán lá bàng xanh Soi xuống bến trong chiều mưa hiu hắt Quê hương tôi là bao con đường đất
Thơ tôi viết
Bạn và tôi đều có thời thơ ấu Những buồn vui, năm tháng tuổi học trò Những buổi chia ly, trong chiều hè phượng nở Mái trường xưa theo dấu suốt cuộc đời Bạn bè xưa cùng nỗi nhớ chơi vơi
Lời cảm ơn
Chiều đông! Vài chiếc lá đa rớt nhẹ trong gió chiều hiu hắt! Một cánh buồm nâu nhẹ lướt trên sông! Chiều Đông miền Bắc bầu trời u ám! Một người lữ khách đi dọc triền đê!
Mùa hoa cải
Nhớ về em, mùa hoa cải Nhuộm vàng cả một triền đê Sao đang gần nhau đến thế Giờ đây sao mãi xa xôi Một chiều gặp nhau bối rối Lặng mình nghe gió heo may
Yêu lấy mình
Quẩn quanh trong lý thuyết Phải "sống cho chính mình" Đến già cũng chẳng biết Mình vẫn luôn quên mình! Vẫn sẵn sàng hy sinh Con cần đâu, có đó! Vẫn cơm niêu, nước lọ



