
- Tản Văn

Trên cầu Bách Lãm
Đứng trên cầu Bách Lẫm Nghe dòng thời gian miết chảy sông Thao Những con sóng vỗ ngàn năm thế sự Vỗ tuổi thơ tôi sóng gió lở bồi Thương con đò xưa oằn cong mùa lũ Tháng tám ngày ba chát mặn đồng cò
Cô giáo của tôi
Có lẽ trong cuộc đời của mỗi người đều có một thầy cô mà ta không thể quên. Họ là những người tận tâm tận tụy với nghề, lúc nào cũng chỉ nghĩ đến học sinh yêu quý của mình. Tôi cũng có một giáo viên chủ nhiệm như thế và có lẽ trong cuộc đời không thể quên cô được. Cô tên là Phạm Thị Quỳnh Liên.
Em nhớ
Trong những ký ức tuổi thơ của em, gia đình đã luôn có mặt, luôn đồng hành cùng em trên con đường trưởng thành. Và vào lần gần đây nhất, khi em một lần nữa buồn rầu, gia đình lại ở bên và an ủi em. Đó cũng là mảnh ký ức khắc sâu vào tận đáy lòng em.
Thành kiến
Đầu năm học, mình hỏi em đồng nghiệp là lớp em (lớp 6) đứa nào học được, đứa nào ngoan...thì nhận được câu trả lời đáng suy ngẫm: " em không tìm hiểu vì em muốn mình coi tất cả học sinh như nhau. Không thành kiến với em nào cả".
Tình bạn
Có những tình bạn bắt đầu từ thuở tóc còn hoe nắng, chân đất chạy lon ton trên con đường làng đầy bụi khi trời nắng; lầy lội khi trời mưa cùng những ổ gà, sống trâu khiến người ngồi xe xóc nảy nổ đom đóm mắt.
Hoa rẻ quạt
Dọc triền đê biển có vô vàn loài hoa mọc hoang. Quanh năm hoa nở hoang dại trong ngằn ngặt nắng gió biển khơi. Con đê biển cao vút là nơi bọn trẻ lớn lên. Suốt ngày chúng chơi đùa với nhau giữa bạt ngàn cỏ cây hoa lá.
Quên - hậu quả nhỡn tiền
Nhân giỗ Cụ, Bà Nội cho Sâu về quê. Tư trang quần áo sẵn sàng, không thể quên hai món: Bỉm (qua đêm) và Em bé Thỏ - quà mẹ Sâu mua và là người bạn thân thiết của Em. Câu nói cửa miệng của Sâu:



