
- Tản Văn

Khi quan họ xưa chơi chữ
Xưa kia làng quan họ Yên Mẫn có câu ca rằng: “Nhạn nam bay bổng tuyệt vời/ Để cho én bắc lưng giời ngẩn ngơ Lòng thành ba bốn năm đôi tôi vẫn đợi chờ Nữ nhân nan hóa nữ tình nan tri
Anh tôi
Nhà tôi có sáu anh chị em, anh là người anh trai thứ ba trong gia đình. Mẹ vẫn thường kể rằng khi mang thai anh, nhà tôi trồng được cả một vườn mía ngọt lịm. Mẹ ăn mía suốt ngày nên trong sáu người con lúc mẹ mang bầu thì
Một kỷ niệm buồn
Cứ mỗi lần nghĩ đến người bà đã quá cố, lòng tôi lại trào dâng một nỗi ân hận không gì bù đắp nổi. Hôm ấy... Tai tôi còn vọng mãi tiếng bà gọi:
Tối thứ Bảy
Tối thứ bảy nào mình với hai con bạn gần nhà cũng đi nghe đài nhờ, mê chương trình "Câu chuyện cảnh giác" với "Sân khấu truyền thanh" như điếu đổ. Đấy là chuyện của hơn 30 năm về trước.
Thăm Đoàn Sao Đỏ
Tôi rất vinh dự được là đại biểu đi dự đại hội cháu ngoan Bác Hồ tổ chức tại Hà Nội. Sau mấy ngày đi thăm phong cảnh Thủ đô, chúng tôi được đến thăm đơn vị không quân Sao Đỏ.
Mừng anh bay vào vũ trụ
Nhìn cánh diều rập rờn giữa mây xanh và nghe tiếng sáo vi vu trong chiều thu êm ả, chúng em lại nhớ tới cánh diều tuổi thơ của anh: “Ước gì ta cũng bay lên như cánh diều!”.
Những viên ngói đỏ
Em đến thăm nơi làm ngói. Từng viên đất luyện dẻo được đặt gọn vào khuôn. Một chú công nhân trẻ, có mái tóc xoăn, đôi mắt sáng chăm chú dùng đôi tay của mình ấn mạnh



