
- Tản Văn

Những gì tôi yêu
Tôi là Nguyễn Năng Dũng, mọi người gọi tôi là Dũng. Là một nghệ sĩ nghiệp dư, tôi chụp ảnh, quay những thước phim điện ảnh, chơi guitar và viết nhạc hay có thể là biến thứ cảm xúc sâu lắng từ cảnh vật thành những bức tranh.
Mẹ em
Trong cuộc sống mỗi con người, không ai là không có người mà mình yêu thương, trân trọng nhất. Nhưng đối với em, người mà em yêu thương nhất đó là mẹ em. Mẹ không chỉ là người sinh ra em mà còn là người chăm sóc em, dạy dỗ và yêu thương em vô điều kiện.
Núi Bà Rá - chiếc nón lá khổng lồ của vùng đất Phước Long
Bạn có biết tại vùng Đông Nam Bộ - khu vực mà rất ít thần núi lựa chọn làm nơi trú ngụ, thì nơi đó tại vùng đất Phước Long anh hùng (Đồng Nai) giữa mây trời hữu tình, giữa 1 khu vực bằng phẳng lại bỗng
Người cô yêu kính
Ai cũng sẽ có lần được hội ngộ với cô giáo cũ. Và em cũng vậy! Một buổi sáng đầy sương, khi em bước những bước chân nặng nề cùng đôi tay đang tê lên vì lạnh đến trường, khi em đang vừa hà hơi vào tay cho ấm,vừa đi lên lớp thì lớp trưởng Mỹ Tâm kéo nhẹ tay áo em nói nhỏ
Mùa hè của tôi
Mùa hè đến nhẹ như một cơn gió. Sân trường bỗng vắng đi tiếng trống, tiếng cười, chỉ còn lại những hàng cây đứng lặng dưới nắng. Với tôi, mùa hè là khoảng thời gian vui nhất trong năm, vì được nghỉ học và được về quê thăm ông bà.
Em nhớ mẹ
Mẹ đã chuyển ra Hà Nội làm việc cùng với ba. Em ở nhà với ông bà ngoại. Ngoại rất thương và luôn chăm sóc em, nhưng em vẫn luôn nhớ mẹ. Em nhớ khuôn mặt, nụ cười của mẹ.
Mái tóc của mẹ
Ký ức tuổi thơ của tôi có một góc rất dịu dàng, luôn hiện lên trong những buổi sáng tinh mơ, khi sương còn đọng trên những tàu lá chuối ngoài vườn, khi nắng mới chỉ vừa chạm nhẹ lên giàn thiên lý trước hiên nhà.



