
- Tản Văn

Con chữ
Chữ tượng hình là đặc thù của một thứ văn hóa, một thứ ngôn ngữ. Với người tin vào Thần thì đó là sự an định không phải ngẫu nhiên cho một cộng động người : ăn cơm ,cầm đũa,nói từng âm tiết có nghĩa, da vàng, trọng thủy,trọng xỉ...hẳn nhiên ngôn ngữ phải là khối vuông truyền đạt nghĩa, nội dung
Đi làm
Đợt sau Covid lần hai một thời gian, Hà Nội có mở cửa cho đi lại theo chế độ giãn cách. Có một lần ban đêm đói quá, mình ra Circle K mua đồ ăn, xong đứng uống luôn chai trà xanh vì mình khá thích trà. Một cậu nhìn cũng trẻ, nhưng hơi dặt dẹo, tới xin mình chai nước khi mình đã uống xong.
Vị thế
Năm 2014, mình ở châu Âu một thời gian, do đi học nhờ tiền học bổng chính phủ, cũng vặn vẹo mãi, may mà phỏng vấn và bài thi được Top 1 (theo lời bà giám đốc chương trình, chứ lúc đầu cũng không có suất cho mình, vì suất của mình là loại thi thử suất dư).
Mắm cáy của bà
Ngày nhỏ, mỗi khi đi học về, tôi phụng phịu từ ngoài ngõ, cái tật bụng đói là mặt bí xị ra. Nhất là nhìn vào mâm cơm chỉ thấy trơ ra đĩa rau muống luộc với bát mắm cáy.
Sẻ đồng
Sẻ đồng thân nhỏ. Lông bù xù xám ngắt trông thật xấu xí. Tiếng kêu lích tích nghe rất chán. Đã thế lại kén chọn chỉ ăn thóc ăn đỗ ngô phá hoại mùa màng nên ai cũng ghét. Sẻ đồng là chim trời nhưng cả đời lại quanh quẩn bên con người. Nó làm tổ trên mái nhà trên ngọn cau. Nó loanh quanh ở hiên nhà cửa bếp sân...
Tạp cảm chiều
Con người sống trong sung sướng thì rất khó chịu được khổ. Khi quen được bọc trong nhung lụa dễ sinh thói kiêu căng và quên đi việc giữ gìn những nguyên tắc mà các bậc hiền triết đã dặn dò.
Đi tìm chính mình
Đã từ lâu rồi khi Covid xảy ra, nhiều biến cố đến với mình. Nhiều tới độ mà lúc nào mình cũng cảm thấy như nó mới xảy ra. Chuyện của năm kia nghĩ như chuyện của năm ngoái. Chuyện đã qua mà vẫn ám ảnh như chuyện đang diễn ra.



