
- Trang thơ

Hãy cứ làm đi
Thứ tư - 03/06/2026 07:39

(Ảnh: Nhà thơ Nguyễn Diệu Liên)
HÃY CỨ LÀM ĐI…
Cứ làm đi, dẫu là chưa ai biết,
Dẫu đêm dài chưa hé một vì sao.
Cứ tiến bước, qua bao ngày mỏi mệt,
Dẫu ban mai còn ngủ phía chân trời.
Vẫn đi tới qua muôn ngàn gió bụi,
Qua tháng ngày nặng trĩu bão mưa sa.
Nghe chiếc lá trở mình trong đêm vắng,
Và tiếng thời gian lặng lẽ trôi qua.
Có thể sai, nhưng rồi ta sẽ sửa,
Như dòng sông tự tìm được đường về.
Không ai lớn ngay từ lần đầu bước,
Không mùa vàng nào vội chín được đâu.
Hoa chẳng nở sau cơn mưa vội vã,
Mà âm thầm hút nhựa sống từ sâu.
Phải thức dậy giữa ngàn sương giá lạnh,
Mới dâng cho đời hương sắc nhiệm màu.
Có những lúc ta thấy mình bé nhỏ,
Giữa dòng người xuôi ngược những lao xao.
Bao cố gắng giống như hòn sỏi ném,
Chìm giữa đời chỉ gợn sóng lăn tăn
Nhưng chính lúc không một ai ngó tới,
Là khi ta lặng lẽ góp từng ngày.
Như rễ cây âm thầm trong đất mẹ,
Giữ cho đời những khúc hát xanh tươi.
Rồi cũng đến một ngày hoa sẽ nở,
Nắng reo vui trên những búp chồi non.
Bao nhọc nhằn bỗng hóa thành mật ngọt,
Bao đợi chờ kết trái chín thơm hương.
Và khi ấy ta ngoảnh đầu nhìn lại,
Những gian nan chỉ tựa áng mây chiều.
Ta sẽ hiểu ra mọi điều bền bỉ,
Đều nở hoa từ vất vả sớm hôm.
Hãy cứ làm đi, đừng chờ ai thấy,
Đừng đợi những lời tán thưởng trên môi.
Điều quý nhất không phải là vinh hiển,
Mà là mình thắng được chính mình thôi.
Hà Nội, 1/6/2026



