
- Trang thơ

Ngắm hoa
Ví không có giọt sương đêm. Liệu hoa có được đậm thêm sắc màu? Ví không có hạt đất nâu. Liệu cây có được mỡ màu nuôi hoa?
Thơ 2 câu: Mùa Thu
Nắng chiều rây rớt hàng cây Gió lay tàn nắng rụng đầy đường thu! * Mùa đi dài dọc đường thu Gió về ngang lối hoang vu se lòng!
Có khi nào anh?
Em muốn trao anh một nụ hôn sâu Hút hết khổ đau những ngày anh còn trẻ Cả những ngày anh còn thơ bé Mẹ không về, bố đã bỏ ra đi. Những vết máu loang, những vệt bầm tím đỏ Bàng hoàng, bóng đen níu chân về góc nhỏ
Thu đến
Cứ mỗi mùa Thu đến Khi nắng vàng đung đưa Là vô vàn kỷ niệm Đưa ta về ấu thơ Có con đò trong mơ Có dòng sông trong vắt Có cánh đồng mới gặt Có đôi mắt ngơ ngơ
Tự răn
Có thể cần bỏ qua một tiếng kêu thương Hoặc chỉ tạm dừng để trao dăm đồng lẻ Nếu đường về còn xa Có thể cần lờ đi vài vệt bẩn trong nhà Để tâm mà sửa cái đài đã hỏng Khi bạn dành thời gian cho một điều không đáng
Em xưa
Mới năm xưa đó, xa gì em tôi trẻ đẹp nhất nhì làng bên tuổi đôi mươi, lúm đồng tiền lại con mắt ấy đủ dìm đắm nhau Hôm em cúi xuống gội đầu
Pò Hèn - 45 năm trở lại
Pò Hèn rạng ngời sớm xuân nay, 45 năm trở lại nơi này: Xanh đất, xanh trời, xanh cây, xanh sự sống Nụ cười em thơ- hoá nắng hồng tươi! Chúng tôi bước chậm thôi - nghe đất kể, Gió thì thầm, cây nhắc nhở: Đừng quên!



