
- Trang thơ

Mẹ như thân chuối lưng còng
Mẹ già như chuối chín cây Câu ca đắng đót lòng này Mẹ ơi! Chắt chiu sinh khí cả đời Mẹ như thân chuối tàn hơi vì buồng Trải bao gió dập mưa tuôn
Hành trình
Hành trình đến cõi Hư vô Sóng xô bèo dạt đôi bờ trắng phau Quẩn quanh nào có gì đâu Chỉ là bãi bể nương dâu xa mờ
Nốt
Tháng Tám rồi mà vẫn cứ Ngâu Vợ chồng sum họp cớ sao sầu Thôi thì khóc nốt phần dư ấy Tháng Bảy sang năm lại gặp nhau
Tát biển
Hình như có một đêm trời hai ta tát đến cạn vơi sông Hồng tát đêm cạn rọc, cạn ròng nhìn lên trời nổi bềnh bồng bình minh đã say thì tát cạn mình
Nhớ mẹ chiều đông
Mẹ rời quán trọ trần gian Chiều đông năm ngoái muôn vàn đau thương Giấu con lặng lẽ lên đường Bụi trần gian hết vấn vương tơ lòng Còn đâu những phút chờ mong Còn đâu những lúc ngóng trông bên hè
Gió heo may
Hà Nội chiều nay trời trở lạnh Mùa thu về có gió heo may Ngọn gió nào xào xạc hàng cây? Len lỏi giữa lòng ta hoang vắng Tiếng còi tàu xé tan tĩnh lặng
Đố là con gì?
Chỉ vì hám cỗ lòng dê Nhảy vào chậu mực để về cho nhanh Vẽ bạn nào đỏ nào xanh Còn mình chấp nhận làm anh đen sì.



